Em như cô gái đến từ hôm qua…

PNIMG_0015.
Ngày… tháng… năm…

Em còn nhớ những ngày dằng dặc mình chờ một bức thư tay, trong đó nụ hôn anh vẫn còn ấm lắm! Những tháng ngày này mười năm về trước, ôi mười năm rồi cơ đấy, rồi cũng như gió bay. Em đã từng buồn và đớn đau thay, khi anh biền biệt sau lời ước hẹn. Em đã khóc bằng tất cả nước mắt của tuổi mười bảy, rồi cũng bằng yêu thương tuổi thơ ngây đó, chờ mong anh một lời xin lỗi. Bây giờ em biết ơn anh đã im lặng ra đi, để em có thể thấu rõ mình và trái tim non nớt, em hiểu mình  là hai kẻ chẳng hợp gì nhau, nhưng đã cùng chung một đoạn đường thương nhớ. Em ngày hôm nay giữ lại phần son trẻ đó, những mảnh ký ức vụng về đáng yêu, những lời sẻ chia còn gọn gàng trong trí nhớ, em vẫn là một em ắp đầy hạnh phúc của hôm qua,… chỉ là khuyết anh mà thôi!

Ngày… tháng… năm…

Anh ạ, thi thoảng em cảm thấy mình lạc loài. Chẳng qua là ngày hôm kia em nhận ra mình chẳng biết gì về những bài hát các bạn trẻ đang hát trên chương trình tuyển chọn giọng hát hay bí ẩn gì đó, ai đâu hát toàn mấy bài lạ hoắc lạ huơ. Vậy mà hôm nay em coi Tiếng hát mãi xanh dành cho người trung niên, lại nhận ra mình hầu như bài nào cũng biết! Em cười ha ha rồi em giật mình, thì ra em phải chấp nhận em đâu có còn trẻ trung gì nữa chớ. Em cứ nghĩ mình vừa vặn mười tám thôi, nên thắc mắc hoài sao “mấy bạn cùng trang lứa” với mình phát cuồng khi một đứa sao Hàn Gi-Hun Dong-Héo gì đó bay qua Việt Nam, còn em chỉ thấy tiếc hùi hụi khi nghe tin cô Khánh Ly về nước hát mà em không được gặp! Hèn chi lúc em coi báo giải trí nè, mấy bạn hoa hậu người mẫu toàn sinh năm chín mấy trở lên, mà trong trí nhớ em thì mấy bạn mới mười tuổi sao mà già dặn vậy! Thế giới cứ âm thầm lặng lẽ già nua từng ngày. Còn em, em nghĩ mình đã dừng trưởng thành, như cái chiều cao khiêm tốn mình dừng lại năm mười bảy mười tám, em thương em quá chừng chừng, vì cứ tưởng mình mười tám, có một ngày trong trăm ngày giật mình đã ngót ba mươi…

.

Ngày… tháng… năm…

Em hay nói mình là cô gái đến từ hôm qua, không phải vì cái bài hát cùng tên có nội dung đau lòng, mà vì thấy thời gian trong tim mình dừng trôi tự lúc nào rồi. Có phải vì em còn điều gì nơi thời gian dừng lại năm ấy, hay có chuyện gì còn chưa kịp hoàn thành, hay em ngây ngô còn đứng đợi một lời hứa mà người ta đã quên thực hiện từ lâu lắm? Dù gì em cũng cảm ơn anh, ôi cuộc đời em vì đó mà tươi mãi. Thì ra phía sau nỗi đau có khi là một bờ hoang vắng, nơi nàng hạnh phúc cô đơn đứng nhìn chính bóng nó trôi xa. Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?

.

Ngày… tháng… năm…

Nếu anh có về nơi cũ, cây hoàng điệp vẫn trổ bông dịu dàng kiên nhẫn đón anh, em. Nếu anh có về nơi đó, chúng ta gặp nhau, và dù mọi sự (mãi mãi) không còn như ban đầu được nữa, em vẫn muốn nói một lời cảm ơn tình non trẻ. Ôi những thiết tha trẻ mãi đã nuôi sống em đi qua thời bão lũ của trái tim, cái thời mà sự rung động dễ dàng xảy ra nơi từng con đường góc phố, cái thời mà bàn tay lạnh cần lắm một bàn tay ấm dù một khắc thưa này, cái thời mà em chỉ muốn tựa vào vai ai bất cần để thôi nhớ thương anh. Thế mà…

Cảm ơn sự dẫn dắt của tình yêu anh. Em từng nghĩ nơi đường trần này em luôn cần tình anh soi ấm, nhưng khi không còn có thể cùng nhau, em đã nhờ tình đó để biết mình phải yêu thế nào, để biết mình cười nhẹ không vay cảm giác đánh lừa cảm xúc, để biết rằng em cần một người tôn trọng mình đủ để trái tim mười tám không thấy lạc loài chi nữa…
.

Ngày tháng năm sau, em sẽ dẫn người về chào khúc điệp vàng, chào những nhớ thương anh…

.

Phiên Nghiên – khúc tháng năm – 2014