.mặt trời lặn ở phía nào?

mat troi anh lan huong nao
.Em, sau khi đã rất cách xa anh ngỡ như hàng triệu năm ánh sáng, vẫn hay nghĩ vu vơ rằng, mặt trời trong em và trong anh có lặn cùng một phía hay không?

Những ngày bay nhảy khắp các con phố của người ta, nói một thứ ngôn ngữ mà em biết, có mất cả đời cũng không thể nào cảm ngọn nguồn được, băng qua những cửa hiệu loáng đèn một ánh sáng hư ảo kỳ lạ… em thấy mình tự do lắm! Sau này em chợt nhận ra rằng em ủi an mình tự do trên tất cả những cung đường không có anh qua. Kỷ niệm bỗng lùi xa vào trong túi áo nơi em vẫn tìm ấm áp một cách vô thức, em nhủ rằng mình đã quên rồi khi trốn chạy từ nơi này sang nơi khác. Đó là lý do em rời bỏ thành phố của mình anh ạ, em không sống nổi với gốc cây cũ, ghế đá xưa, cung đường dài ướt nước và mái hiên rỗng toang đó. Em ra đi, và cả những buổi chiều bất chợt, em tự hỏi mình có đang cùng ngắm một bầu trời hay không? Và có khi nào bất giác cùng có một nỗi nhớ hay không?

.Em, rất lâu sau khi chúng ta giã từ bằng nước mắt, vẫn không biết mặt trời anh lặn ở phía nào?

Những lúc thèm anh một cái nắm tay, em phì cười. Thì ra mình cũng tầm thường quá! Làm người sao tránh khỏi lúc cô đơn, tựa vào vai mình tủi thân vô hạn, thèm một câu quan tâm dù chẳng để làm gì. Người con gái càng mạnh mẽ lại càng khốn khổ vì sự mạnh mẽ đó. Cái nắm tay bâng quơ từ những người thương mình cũng ấm đó, sao không làm tim em ngân lên những hồi chuông dài chỉ có anh rung. Cái câu hỏi nhỏ nhoi em cần xuất hiện ở màn hình điện thoại, nếu đến từ phía anh là tỏa đêm ấm áp. Em cố chấp hay em quá chủ quan, để anh bước vào vùng sống của mình mỗi ngày thật thiết tha và tự nhiên như hơi thở. Để rồi một ngày anh bước đi xa, em hụt hẫng và chới với, kiếm tìm suốt thuở tóc xanh vẫn không nguôi thương nhớ…

.Em, rất quên sau những hẹn thề ngộp thở nước non, vẫn thắc mắc hoài mặt trời phía em bây giờ anh có nhìn thấy hay không?

Em về. Lại thấy mình lạc lõng trong thành phố của mình. Em về. Ghé góc quán quen nhìn ra giếng nước vời vợi một màu trời xanh biếc, tự hỏi cánh lục bình này có nhớ anh không? Em về. Đi ngang những hàng cây im tiếng, em nhớ quá những ngày gió vẫy xôn xao, anh thì thầm vào tóc em một nụ hôn rất nhẹ. Những ngày hè sen nở, anh hỏi em có nhớ anh không? Em về. Hiểu ra những cây ở công viên vì sao rụng lá! Nó ôm hoài niềm riêng tháng tháng năm năm không cách nào nói được, nó ôm luôn cả lời thề hứa em anh ngày tuổi trẻ, ôm những ngọt ngào những giọt nước mắt làm cái cớ để chúng ta gần nhau, những câu chuyện chẳng vì đâu của chúng ta để được ngồi cùng thêm chút nữa…,  anh ra đi rồi em cũng đi xa, cây đành trút lá từng mùa mà thanh thản sống thêm mùa mới…

.Em, đã từng nghĩ ngày mình mười tám là ngày mình trẻ, là tháng năm mà mình có thể dốc lòng thương yêu người rất thương yêu. Em không ngờ cuộc đời đành đoạn để em chới với ngổn ngang những khoảng thời gian sau nữa. Em đã yêu anh biêng biếc tóc xanh, rời xa nhau đâu phải là dâu bể, cũng không phải bởi lòng người. Có lẽ vì thế, nên em thương nhớ hoài những năm hai mươi tuỏi. Anh biết không, quãng thời gian đó dằng dặc lắm! Em mười tám chưa từng nghĩ tới việc nỗi đau lúc này sẽ sưng tấy suốt những tích tắc mệt mỏi sau. Em mười tám không thể nào biết rằng những năm hai mươi tuổi mới chính là tuổi trẻ chín thơm và đáng ao ước. Em mười tám không hề nhận thức được những gì mình có sẽ là ngàn điều mình mất đi để bước tiếp… Vì vậy, những ngày hai mươi của em cháy rát kỷ niệm, nặng trĩu nỗi nhớ, mơ hồ những giấc chiêm bao và mênh mang tiếng hát đêm dài… Em. Đã chấp nhận đánh mất đi trải nghiệm của tuổi trẻ thực sự, chỉ vì ký ức ngày mình có anh trong đời, những ngày em tin rằng mình trẻ, vì có anh!

.Em đi mãi cũng không qua được lời thề của anh. Em yêu mãi cũng không níu nổi cảm giác mình từng có. Em đã quyết định lần nữa từ bỏ!

Nếu ngày xưa yêu nhau, em rắc rối sẽ hỏi anh rằng “giọt mưa rơi bao lâu?” để vin vào đó mà bào chữa cho anh vô tình, bây giờ, là ký ức trong nhau, em ngước nhìn hoàng hôn tự hỏi “mặt trời anh lặn ở phía nào?”.

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm! Anh có nhớ tách cà phê quán cũ như kiểu em đang nhớ không? Anh có nhớ tiếng violon người ta kéo dạo vỉa hè lần tình cờ đó? Em thắc mắc lắm. Anh có nhớ hơi ấm của em như cách em nhớ anh không? Anh có giở lịch và nhớ ngày kỷ niệm nắm tay như em đang nhớ không? Anh có thấy nhói lòng khi em cười rất tươi ở hành lang hoa ngày cũ, nơi mình hôn nhau nụ hôn chẳng có gì ngoài hơi ấm tưởng tượng, để thông báo với anh rằng em đang yêu một ánh mắt khác? …

Hay chỉ những người tỉ mỉ tủn mủn sống vì vụn vặt như em nhớ thế thôi? Vậy thì anh đối xử làm sao với kỷ niệm ngày yêu hở anh? Em không biết. Em dẫu muốn nhưng không cách nào biết được cả. Anh đã ở rất xa em rồi, rất xa…

.Mặt trời chỗ anh thì lặn phía nào? Anh nghĩ gì khi vĩnh viễn không gặp tình ta nữa? Khi em ngắm hoàng hôn có phải anh đang ngắm dòng tóc em không? Khi em ngắm thinh lặng lòng mình tự hỏi, em rất muốn biết mặt trời của chúng ta lặn có giống nhau không? Em muốn hỏi anh, anh cất nụ hôn đầu của em ở đâu rồi? Em đã ước cầm tay anh ở bãi cỏ dài lộng gió. Em đã ước anh lần nữa cài lên tóc em màu tím cũ. Em đã ước mình còn có anh để được chở che đoạn đường dài cõi tạm. Thành phố nhỏ nhớ anh day dứt dài lâu quá!

Vì bỗng dưng ngày trở về này xô bồ quá, em muốn đi tìm anh. Mà phía mặt trời lặn ta hẹn nhau này, mình em đứng khép mũi chân khâu vết tình đau lắm, những vết em tưởng đã quên quên quên…

Vì bỗng dưng ngày thành phố lên đèn ánh vàng xôn xao quá, em muốn đi tìm anh. Mà phía mặt trời lặn anh hẹn hò đó, tuổi hai mươi em, và bây giờ, và sau này nữa, em mãi mãi không còn gặp anh nữa!

Không vì bể dâu, không vì lòng người, có lẽ vì vậy mà giữ trọn trong lòng mình một hoàng hôn hụt hẫng. Giữa tất cả những lẻ loi, lẻ loi này suốt đời sao đơn chiếc quá!

Em.

[phiennghien tháng mười hai hai ngàn mười. thành phố nhỏ.]