Tình ơi, có thể là đã muộn rồi!

Tình ơi, có thể là đã muộn rồi. Ta, không còn ở được nơi hai chữ “tình đầu” thắp sáng. Ta đã mất đi cái ngây thơ ráo riết của thuở cảm xúc thống lĩnh. Ta đã mất đi tất cả những rung động ngây ngô nhất. Người đến trong đời ta bây giờ, có lẽ là đã muộn rồi.

Ta không còn trẻ nữa để nói mình cuồng điên vì tình yêu như người ta hay khuyên bảo, nhưng ta cũng chưa đủ tháng năm cho chữ “già” thốt ra đầu môi, nên ta giằng ta đau ở biên giới giữa lửa nóng và biển cạn. Ta đang ở một nơi mà có thể có tất cả, trong khi chỉ có một ít, và có thể sẽ mất tất cả. Tường thành vài giây đổ sụp thôi, nhưng ta đã dựng xây cả một lý tưởng nơi đó. Phải chi người đến trong lúc ta cặm cụi tìm triết lý đời, để ta mặc nhiên coi người là một triết lý cho ngày ta sống. Phải chi người để dành thời gian, đến trong ta sau vài mươi năm nữa, để ta an nhiên yêu người như một sự chấp nhận của số phận. Người ở đây lúc này, tình ơi, có thể là đã muộn rồi, cho một quãng tim trẻ dại. Người ơi, cũng có thể là muộn rồi, để có thể cất thời gian vào chiếc hộp mà nuôi dưỡng cơ duyên. Vì ta đã chạm vào nhau…

.Tình ơi, có thể là đã muộn rồi! Khi ta nhìn người chỉ cảm thấy tim thắt đau cho những trớ trêu đời dạy dỗ, ta bàng hoàng nhận ra ta mong mình ngớ ngẩn đi, để vừa nói ta yêu người vừa cười, để có thể hôn mải miết lên môi người không đắn đo, để có thể trả lời câu hỏi của người rằng ta có yêu nhau không? Ta tách bạch lòng mình quá, có phải đã muộn để sống như ngày mười tám mưa ướt vai áo mà cười lãng mạn, có phải đã muộn để có thể tỏ tình cùng nhau bằng một bài thơ, có phải đã muộn để nói ta muốn có người ở cạnh bên, ở bất cứ nơi nào ta đi đến?

Ta chìm trong đại dương sâu thẳm của những lề thói ta đặt ra. Ta chìm trong những nguyên tắc ta tuân thủ. Ta chìm trong nỗi cô đơn trống rỗng của ta sau khát khao chạm vào nhau… Ta đã sai ở đâu? Có ai dạy ta rằng khi nào là thời điểm đúng đắn để nói mình thương yêu một ai đó nghẹn ngào? Có ai dạy ta dấu hiệu nào người chính là người ta tìm kiếm? Có ai dạy ta giữ được sự sáng trong tự đáy tim, yêu chỉ vì yêu, khi ta ngày một tính toan…?

Ta thấy mình đã lắng sóng phía sâu khi tỏ cùng người từng góc xúc cảm nhỏ nhoi. Ta thấy mình vẫn cô độc đằng sau tất cả cố gắng chân thành. Ta thấy mình vẫn tối tăm bên dưới ánh sáng chói chang của những nụ cười. Ta thấy mình, có lẽ đã muộn để có một khởi đầu khác, vì khi tình yêu đã gõ nhịp hằn lại những nốt tình trong tim, vì khi ta đã trút cạn lòng mình bằng một lần bán buôn hết can đảm, chói chang rực rỡ ngôn từ yêu thương, lụi tàn tất cả và ta bắt đầu chìm sâu… Đêm lại chào đón ta. Tình ơi, chờ ngươi lâu quá, ta đã lại chìm vào bóng tối, ở nơi đó ta biết mình sẽ bước xa nhau thêm nữa, mãi mãi…

Tình ơi, có thể là đã muộn rồi để đến được cùng nhau. Ta là kẻ cố chấp đáng ghét, muộn rồi ta sẽ quay về không đi tiếp nữa. Gió bên đồi kia còn xa quá, ta một mình đứng phía bên bàng hoàng run rẩy. Để ngày an nhiên trở về, ta sẽ cười trách mình khờ dại. Lúc đó liệu ta có thấy mình khập khiễng yêu nếu cùng nhau nói yêu thương? Ta lại an ủi câu quen thuộc, “không bao giờ là trễ cả” nhưng trong tim biết có những điều đã trôi đi xa không níu giữ được. Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…

.

Giữa hàng tỉ câu chuyện ta có cùng nhau, ta chưa từng hỏi người đây có phải là thời điểm của chúng ta không? Và giữa một chiều không gian ngập tiếng hát ta buồn, ta biết là có thể đã muộn rồi, tình ơi!

.

[Phiên Nghiên tháng bảy 2012]