Khóc tháng năm trôi…

Tôi đã khóc vùi trong tóc mỏi đến khi nghe tiếng chim hót nghẹn ngào ngoài khung cửa. Trời dần sáng và tôi của tôi phải lui vào thẳm sâu nhường cho một tôi khác nói cười. Tôi từ lâu không khóc ròng rã như thế. Tôi từ lâu không can đảm nói bao điều như thế. Tôi từ lâu không thấy mình thất vọng đến thế.

Thật kỳ lạ, tôi tưởng mình hạnh phúc nhưng lại không, đó là một sự trống rỗng bàng hoàng. Tôi tưởng mình sẽ lại nặng lòng thêm nhưng không, trái tim tôi bẵng nhẹ như giọt nước tan. Tôi tự hỏi mình, những điều đó đúng sai thế nào, hay tương đối thôi? Tôi đang thương nhớ điều gì, sao sớm nay thấy mình tan hoang thế? Tôi đang ngơ ngẩn vì điều gì, sao sau một đêm dài lại thấy mình tỉnh táo thế? Tôi đang chạy vì ai, sao thấy mình cô đơn thế? Những dự cảm bật cười vào trái tim, tôi không sai khi để mình yếu đuối, nhưng tôi sai khi để mình say…

Tôi đã dành cho người rất nhiều đặc ân trong hàng ngàn nỗi đau và niềm kiêu hãnh của mình. Tôi từng đau biết bao nhiêu khi không nói được lời cuối cùng với người mình thương vì đỏng đảnh, không sống trọn với người mình yêu vì một lý do không tên nào đó, và tôi cũng từng ân hận biết bao khi không bao giờ còn được nói rằng tôi thương yêu người nữa. Thế đấy, tôi đã chạy vòng quanh đời mình, đau đớn cho cái gọi là kinh nghiệm, tiếc nuối cho cái gọi là nay không làm mai còn đó, tôi đã khóc rất nhiều cho tháng năm trôi…

Khi một con người rời bỏ nhân gian mà đi, người ta chỉ đau vài cơn rồi tắt. Ai cũng phải sống và dòng đời thì chảy đều đặn vô tình. Tôi không mong mỏi gì người dành cho tôi chút ân tình khi tôi không còn cố ý giữ hay trao gửi nữa. Tôi biết quy luật khắc nghiệt của thời gian, và tôi biết tôi sống ngày một Người hơn nhiều. Tôi đã miên man trôi gần nửa cuộc đời, chỉ để tìm được một con đường mình cảm thấy hạnh phúc khi tự do bay nhảy ở đó, chỉ để tìm được một bầu trời mà tôi có thể thả ước mơ của mình. Đằng sau tất cả, tôi giật mình thấy rằng tôi ao ước một điều giản đơn quá…

Tôi mãi mãi không còn là một bé con mười tám tuổi khóc tình đầu rưng rức nữa. Tôi nuốt từng giọt nước mắt của mình, từng nỗi đau chen chúc đổ vào đêm. Tôi hài lòng với những điều tôi làm, với lòng can đảm mà tôi có, nhưng sao tôi vẫn nghẹn ngào? Tôi ghét quá những vỏ bọc, những hèn nhát, những nghĩ suy, kể cả những tháng năm có cùng nhau nữa. Nếu tôi trở thành kẻ mất trí, người có đủ can đảm thương yêu tôi như những ngày đầu tiên chưa hề toan tính?

Tháng năm trôi ngược vào tim tôi mũi dao đâm nhọn. Tôi bóp nghẹn mình đau thương. Tôi biết rồi mãi là một chặng đường thương nhớ, một cánh tay với muôn trùng, làm sao tình gần hơn khi vẫn thấy cần nhau? Làm sao để thả tình xa khi thấy mình mòn mỏi? Mà nếu có, người có đủ can đảm chở che tôi? Tôi dốc ngược đêm này, mặt trời rọi rõ, hơi thở của tôi một nhịp đều đã tắt. Tôi biết ngày mai, tôi không có gì ân hận. Dấu chân tôi đi qua đêm này tàn phai ngay sau khi nhấc gót. Tôi xin lỗi tôi nhé tôi ơi, vì đã làm mình đau như thế!

Tôi vẫn khóc cho năm tháng trôi qua một cách đơn độc, chẳng có ai dỗ dành, hay đơn giản là một ánh mắt người nhìn tôi bối rối, chỉ để biết rằng có ai đó ở ngay đây và san sẻ nỗi đau, những nỗi đau mà tôi gánh nặng cả một thời tuổi trẻ nồng nhiệt của mình…

Thế gian nếu cứ vô tình như vậy, xin người cho tôi một chuyến nữa ra đi, ra đi như tôi đã từng bỏ cơn yêu nhạt, ra đi như tôi đã từng bỏ một mùa xanh…

.ra đi để giữ hình hài tình vẹn nguyên trong tâm thức. Hãy chỉ để tôi tội lỗi mình, và người sắm tròn vai người vẫn diễn…

[PhienNghien. 6.30AM 08072012]