cô đơn vá một mảnh trời…

“Chìm dưới cơn mưa, một người chết hôm qua…”

Tôi thức dậy ngỡ ngàn năm đã trôi qua. Tôi đắng chát giữa mùi Vodka và mùi tóc mình. Tôi, từ bao giờ, không khóc giữa những cuộc vui say khước nữa. Những nụ cười cứ vỡ ra và loang dài khuấy động vùng sống của bạn, lấp lên bề mặt cuộc sống của tôi những câu chuyện hạnh phúc tiếp nối. Nhưng ngay cả đêm còn biết trong sâu thẳm là một nơi nào đó chứa bí mật của mênh mông hơn bản thân nó. Tôi chưa từng ru mình trong niềm vui của người khác, tôi vui tình yêu của họ, tôi vui nụ cười của họ, tôi vui từng niềm vui lấp lánh của họ, tôi tự hào rằng không phải ai cũng chân thành không ganh tỵ với những điều đạt được của người khác như thế. Nhưng tôi lâu dần xơ xác, người lâu dần quen có tôi để chia sẻ, tôi và người quên mất rằng cả kẻ thích đem lại hạnh phúc cho người khác cũng rất cần hạnh phúc…

Tôi sững người trong tiếng gió rít dài len vào ô cửa sổ mà ngày qua ngày hoàng hôn đi qua cuống quýt. Mặt trời vội bỏ đi, tôi cuồng chân ngơ ngác chỉ có chính mình đối diện với khung cửa này. Thì ra tôi nhìn hạnh phúc của người khác giống cách tôi ngắm mặt trời lặn mỗi ngày qua khung kính, tôi mãi mãi không chạm được nên tôi chọn cách hân hoan cùng người. Thì ra tôi chưa bao giờ nhìn vào trái tim mình và hỏi, tôi có điều gì là hạnh phúc cho mình không? Thì ra tôi chọn cách có mặt khi người đau không bao giờ bảo đảm rằng người sẽ ở cạnh tôi khi tôi bước hụt chân và rơi vào khoảng không thất vọng nào đó. Thì ra đến một ngày tôi cũng phải đối diện với tuổi trẻ của mình để chua chát gục đầu, rằng càng nhiều người bước vào vùng hạnh phúc của mình, thì càng nhiều nỗi đau mình giữ lại, càng nhiều nỗi buồn mình ôm ấp, càng nhiều dấu chân cày nát tim mình sau những ngày tháng cùng nhau.

Nhiều kẻ tỵ ganh sao tôi có nhiều bạn thế? Tôi luôn chia cho họ nụ cười và giữ lại nước mắt. Dường như tôi quên mất thói quen sẻ chia cùng ai đó nỗi đau, hay nỗi buồn đang trôi trong mắt tôi. Tôi hạnh phúc trong cách mình tàn nhẫn đối xử và ích kỷ với nỗi niềm bản thân. Tôi dần chết mòn trên con đường một chiều, khi tôi giật mình nhận ra tôi – người giữ hạnh phúc cho kẻ khác – cũng cần hạnh phúc!

Nhưng bạn, có lẽ đã quen và quên rồi. Bạn rụt rè tìm tôi khi cành hoa héo rũ trong tay bạn, bạn tung tăng chạy đi khi cánh hoa bừng tỉnh, bạn chưa bao giờ biết rằng tôi đã đổi đóa hoa của mình cho bạn. Tôi, thích cách bạn cười cùng hoa trên tay, nên giữ mãi cho tôi tàn úa. Một ngày bừng tỉnh giữa khung cửa mới này, tôi cay đắng nhận ra vì mình hướng tây, nên chưa bao giờ nhìn thấy bình minh…

Tôi, một mình, cô đơn, vá khoảng trời của mình. Tôi loay hoay giữa ngàn niềm đau của người mà tôi giữ gìn. Tôi có cay đắng chứ khi nhận ra không ai cạnh mình lúc mình cần, như mình đã. Tôi có cay đắng chứ khi nhận ra sẽ không ai lau nước mắt tôi khi tôi khóc đâu, như tôi đã. Tôi có cay đắng chứ khi nhận ra nếu mình dùng lý thuyết “Hạnh phúc là cho đi” với nhân gian vô tâm thì mình sẽ có ngày kiệt cùng khủng hoảng nỗi buồn. Tôi có cay đắng chứ khi nhận ra hàng ngàn dòng chữ bạn gửi cho tôi chưa bao giờ bạn muốn biết tôi đang như thế nào. Tôi có cay đắng chứ khi nhận ra mình cô đơn nhất khi không phải đứng trên đỉnh sầu đối diện cuộc sống, mà đứng đối diện giữa thế giới của mình và bạn, chơi vơi…

Tôi cô đơn vá khoảng trời của mình bằng đôi tay thở dài. Tôi cuồng điên và hốt hoảng tự hỏi mình đã hạnh phúc như thế nào, bằng chính niềm hạnh phúc của mình? Có thể cùng nhau uống một chung rượu vui, kể cho nhau một câu chuyện cười, ăn cùng nhau một món ngon, nhưng hư vô mình tôi với tối tăm chính mình…

Tôi không viết bài này để trách bạn mà để nhắc mình thôi.Vì tôi biết khi hết cơn say này tôi vẫn sẽ sống như thế, chưa bao giờ thay đổi. Tôi chỉ mong bạn nếu đem đóa hoa rực rỡ kia đi, có thể xin chia cho tôi một cánh nhỏ. Tôi chỉ mong bạn không chỉ đem sương mù về cho tôi, mà kết hạt cùng tôi những ngày mưa rơi xuống. Tôi chỉ mong khi bạn đang an ổn ngắm bình minh ở một phía đông nào đó thì gởi cho tôi phía tây này một tấm ảnh mặt trời lên, đằng sau ghi vài chữ kiểu như “Có nỗi buồn nào đang loang trong tim son trẻ không, cho tôi khuấy đêm cùng…”

.

.”cúi xuống cho tắt nụ cười, cho chút da thịt người trong tan hoang vẫn còn bóng mát che ngang”

.

…Tôi, rốt cuộc, vẫn đang loay hoay vá khoảnh trời cô đơn của chính mình…

.

[đêm 26042012. phiennghien]