chỉ có một lần nàng không điên…

.Những cơn gió thốc qua đồi cỏ, nàng thấy cổ họng mình rát khô. Nếu có người ở đây, nàng sẽ bắt người cõng qua hết chiều dài buổi tối, trên con đường mòn cỏ ngứa quẹt vào chân, môi nàng đặt trên tóc người, đầy tiếng cười khúc khích. Nơi đó nàng đã nhảy tưng lên như trẻ con, màu tím nao lòng trải dài đường đi như nỗi niềm ủi an cũ kỹ. Nàng thừ người cài một cành hoa lên vành tai, ai đó nhìn nàng bằng ánh nhìn kỳ dị. Ừ thì lúc nào nàng chẳng điên như thế, muốn đi đâu cứ đi, muốn làm gì cứ làm,… nhưng chỉ có một lần nàng không điên…

Vậy là tròn một tuần ngoan ngoãn đi xa. Nàng hay vén tấm màn trắng thưa nhìn ra ngoài con đường đẹp trước cửa để lặng ngắm những đôi đưa nhau về. Cái hôn rất nồng phía sau cánh cửa xe không làm lòng nàng nao nức, vòng tay ôm xiết không khiến nàng thấy tủi thân, nàng mỉm cười an nhiên. Tình yêu ở nơi này có khi không hẳn là tình yêu, nó là cách người ta dựa dẫm cảm xúc vào nhau để thấy bớt cô đơn, nó là cách người ta tìm đến nhau để lấp đầy những khoảng trống, đó là cách người ta giết thời gian giữa một nơi không nhiều trò tiêu khiển… Nàng thì rành rạnh lòng mình, bâng quơ nhìn những tay trong tay, vùi đầu vào rất nhiều chữ của một đất nước khác, nhảy cẫng lên khi tìm thấy Love actually script trong thư viện trường… Nàng nghe tim mình im trôi…

Thì ra, dù có đi xa mười ngàn không trăm bảy mươi ba cây số, dù có sống ở một nơi náo nhiệt hay ơ thờ, dù một ngày có nói một ngàn từ và cười một trăm lần thì lòng nàng vẫn thế. Thảng hoặc ngồi giữa phòng ăn đầy người với miso soup mặn chát, hay lấp mình trong bộ sofa của Common room với chiếc remote chuyển kênh vô thức trên tay, nàng tự hỏi mình đi tìm kiếm một điều mình đã có, và mình đã chối từ rằng mình có… Cuộc sống vẫn cựa mình mỗi ngày với mặt trời thức trên vai, ngày dài hơn vì chín giờ đêm thì bóng tối mới lững thững trở về, những giấc ngủ của nàng vì vậy trở nên loãng ngộp và đứt đoạn. Hôm qua, nàng lại gặp người giữa buổi trưa mi mắt trĩu nặng, buổi tối nằm nhớ da diết một hành trình cũ, một tiếng cười đã thành thương yêu, thành nguồn ngọn của nỗi buồn…

Một tuần chưa hề để cho mình phải khóc, luôn an ủi rằng phải cố gắng để không phụ lòng mình chín tháng về trước, nhưng cảm xúc là một đứa con ngỗ nghịch, khi những dòng chữ bạn gõ trôi lên màn hình, nàng úp mặt vào lòng đêm thương nhớ chính mình. Nhận ra dù ở giữa rất nhiều tình yêu như cách đây bảy ngày giông gió, hay giữa một nơi đầy câu chuyện lạ lùng như nơi đây, nàng vẫn chưa hề đổi khác, hề chi sự chai sạn trong thứ vằn vện dưới làn tóc mỏng, hề chi những dấu chim bay vượt qua ánh mắt nhìn, nàng vẫn chờ mình tỉnh thức, bằng táo độc hay bằng kim đâm, nàng vẫn chờ mình tỉnh thức. Băng qua thiệt hơn, băng qua tính toán, băng qua rủi ro, băng qua kinh nghiệm, băng qua nỗi đau, băng qua bàng hoàng…, chỉ đơn giản là ngã vào một hơi ấm bằng đôi mắt nhắm và trái tim nghẹn ngào choáng dòng suy nghĩ, nàng biết phải học ở đâu đây?

.Thời đó đã xa lắc lơ, thời đó đã ngủ vùi yên trong sợ hãi không ai đánh thức được. Đó là lần mà nàng không điên…

[phiennghien. thứ sáu mười ba tháng đầu tiên năm cuối lịch Maya!]