Chàng của năm…

Bằng một cách nào đó, thầm lặng và nhẹ nhàng, chàng đã tìm đến em vào một sáng cuối năm. Trời đầy mưa. Ô cửa sổ vương mùi lập đông rũ buồn và ẩm mốc. Khung hình màu vàng lớn, nơi hay xuất hiện vài bức hình động em yêu thích vào cuối tuần, em quên khóa đêm qua chỏng chơ một lá sắt nhàu hoen gỉ. Tấm màn màu xanh lơ nhợt nhạt hẳn nửa năm chưa có dịp khép mình đón nắng buông một dòng tóc dài sau giỏ hoa khô giòn vì thời gian… Em mở đôi mắt mình nhìn quanh quất, chàng đã đến tìm em bằng cách nào vậy, từ kẽ hở nào vậy, khi mà tối qua em còn vung đầy tiếng cười ở vỉa hè Sài gòn chưa bao giờ thôi ồn ào…

Chàng dịu dàng vuốt tóc bảo em rằng, cuộc đời là một cơn mơ em ạ, mà cô bé Nhân Mã hay sống trong mơ lâu quá thường  quên đánh thức mình nên thỉnh thoảng chàng nhớ em mê đắm. Chàng đến cùng em để phục hồi  vài khắc giây tỉnh táo trong cơn mê dày. Màu trầm khói, nụ cười chàng chắc có màu trầm khói, nó u tịch và gây cơn choáng vàng lạ thường, nó làm em biết rõ điều gì em đang nghĩ, và lẩn quẩn mãi không thể thoát ra.

Chàng cho em cơ hội nhìn thấy những điều hằng ngày tồn tại nhưng em không chịu nhìn nhận. Buổi sáng chào em bằng ý thức.  Ý thức em mạnh mẽ lắm, chàng biết, chàng âu yếm đặt từng nụ hôn rợn sống lưng, mồ hôi túa dài từng giọt giữa ngực và sau gáy. Lạnh toát. Em tự đánh thức mình dậy bằng lời thúc giục phía bên trong. Chàng chỉ mỉm cười, không phải lúc nào em tin mình mạnh mẽ là em sẽ như thế, thỉnh thoảng em cũng phải chấp nhận rằng mình trượt khỏi mình. Lúc đó, hệ thần kinh thực vật của em nháy mắt tinh nghịch, đến giờ em mới cảm thấy tôi ở trong em phải không. Em cay đắng nhỏ một dòng nước mắt. Hơi thở vẫn tận tụy theo từng nhịp con tim, em cảm nhận máu chảy vòng quanh hai màng tang của mình bỏng rát, cổ họng khô thốc dẫn gió thẳng vào khoang bụng, nơi đó có tiếng cười sảng khoái của chàng…

Em đã biết tin rằng những cái chết lâm sàng là những lúc người ta sống tỉnh nhất, họ nhận biết tất cả những điều tinh tế nhất nhưng không phản ứng lại. Có lúc em bảo mình nhấc tay lên đi, chàng cười giễu cợt trước bàn tay im thít không thể nhúc nhích, em nói mình hãy mở mắt ra, đơn giản quá mà, hai mi mắt thiêm thiếp trong lúc từng sợi nơ ron thần kinh tỉnh táo đến nỗi một tiếng động nhỏ em cũng nhận ra, chàng lại cười. Bức tường kia có xa không, trần nhà nào là thật, sao em lại lạnh khi nắng gắt, tiếng nói em đâu rồi, em đã từng cuồng ăn em phải thèm ăn cái gì đi chứ… Lúc đó, chàng nhìn em đầy tội nghiệp, em bé nhỏ ạ, chỉ có tuyến lệ của em là hoạt động chân thành…

Em không còn chống lại chàng bạo liệt, em nằm yên trong tay chàng mà nhấm nháp suy nghĩ của mình. Từng cơn sốt rải làn sương mỏng lên da em, rải cơn nắng sa mạc lên thân thể em, rồi nó sẽ cuốn gói  sau khi lấy đi chút ước mơ phù phiếm nào đó [ giống như vài người ghé qua đời em, cô bé ạ!] . Em mỏng như chiếc drap trải giường, nóng sực và thất thường băng giá. Em ước gì anh đến đuổi chàng đi, cuốn tròn em trong tay anh, và… giấu  em vào máy giặt.

Em bình chọn “chàng” là cơn bệnh của năm, đầy vội vã và mạnh mẽ, đã cướp giọng nói líu lo nơi em làm của riêng. Những ngày này em phát huy các giác quan còn lại của mình, chàng hài lòng vì vài điều chàng đem lại cho em, như  suy nghĩ về một nơi khác, ý thức về con người, ý niệm cho cuộc sống, hay đơn giản là một bài học về lòng tin… Chàng cho em thêm một sức mạnh kỳ lạ và yêu cuộc sống này thêm một chút…

Dù biết phải cảm ơn chàng, nhưng đành cúi đầu thú nhận, chàng là người tình theo đuổi em bền bỉ nhất, mà em chẳng muốn gặp bao giờ…

[ những ngày vẫn còn trong cơn chấp chới và choáng váng… viết tặng chàng, cơn bệnh tháng 11.2011 – phiennghien ]