ngẩn ngơ ngơ ngẩn một lần…

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn một lần

đếm thương đếm nhớ đếm trần đếm gian…

Con nhỏ dễ thương. Không biết có thiệt hong mà ai cũng nói như vậy, riết rồi con nhỏ tin là mình dễ thương. Sau này nhỏ mới phát hiện ra người ta nói dễ thương ở đây không phải là dễ thương mà là dễ để thương và dễ bị thương. Một ngày con nhỏ ngồi coi lại hình đã cũ, lẩm nhẩm tính, chèn ơi nhiều kẻ nhào vô đời nhỏ nói một câu tha thiết “Tui thương nàng quá!” rồi đi đâu đó biệt tích giang hồ. Nhỏ biết là họ đều nói thiệt, chẳng ai đem chuyện này ra để giỡn vì họ chẳng có được gì từ nhỏ cả, có điều nhỏ đong hoài đếm hoài để thấy sợ hãi rằng từ sau câu nói đó, chắc chắn họ sẽ thương nàng bằng tình thương biền biệt…

Con nhỏ có tất cả những điều lãng mạn nhất trần gian mà đa số người biết tới đều nổi cơn ganh tỵ. Một buổi xế ngồi bờ sông đếm máy bay tới chiếc hai chục mới chịu về . Một củ khoai nướng giữa khuya lựng thơm trong lòng tay nhỏ có thủng một giọt tròn nước mắt . Một buổi đêm ngồi ở “sân bay San Francisco” săm soi từng cánh chim vẫy trên tấm kính dày . Một chiều chạy dọc sườn dốc thoải bằng tất cả niềm say mê nhất . Một mặt trăng chung bất cứ khi nào nhỏ thấy cũng nhận được cái tin nhắc rằng ngó trăng kìa, nhỏ. Một trận mưa ướt run từ trong ra ngoài và ấm áp sáng trong. Một cây kem gần chục cây số chảy rã như nước phải đổ ra ly vừa uống vừa rớt nước mắt . Một bình hoa ảo được cắm lộn xộn bằng nhạc tình tính tang và dây kẹo chupa chups dài ngọt lịm … Mấy cái như vậy nhỏ kể tới sáng mai cũng hong hết. Ai cũng rưng lòng, thương nhỏ bằng tình thương kỳ lạ. [ có ai nghe nhột hong?]

Rồi sau đó, mây bay bay bay bay qua giống như chạy marathon, người lướt lướt lướt qua mặt nhỏ như mây. Nhỏ ngơ ngẩn ngồi đếm kỷ niệm và buộc lại bằng tóc thưa. Từng nhịp thời gian dù rớt nốt nhưng chẳng nghệ sỹ nào đủ tài ba để chơi lại lần nữa cho đúng. Nhỏ trôi đi trong những lâu đài hoang tàn ký ức, và tay vẫn dựng xây công trình mới, vẫn ngây ngô tin rằng ngày mai hồi chuông đó sẽ gióng giả trong tim mình, và nhỏ sẽ giữ chặt, chặt lắm!

Nhỏ ngẩn ngơ một lần này nữa thôi, nhỏ đã chìm và buộc mình vào rễ lục bình rối nùi chân cầu lâu rồi. Như cách nhỏ cứ chờ và không biết mình đang chờ điều gì, cứ nhủ mình yêu thương đi, ngày mai hồi chuông ấy sẽ ngân lên, bằng câu nói cũ và bước chân hối hả quay về…

***

Nàng tin như thế.

Nàng đúng là người đàn bà trẻ con.

“… đếm trần trụi, đếm dối gian”

.

[Phiên Nghiên tháng mười một hết thiết hết tha. photo by H.A]