Hãy để chúng ta đưa nhau về…



Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về…
trong thương nhớ

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ…
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt run lên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời…

Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi*…

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

Nguyễn Phong Việt

*

Nàng đã hôn mê giữa chốn này, cơn mê dài quá dường như không có lối thoát. Đừng hỏi vì sao nàng thương người bằng niềm thương trong sáng nhất nồng nhiệt nhất và cũng là ơ thờ nhất. Người tin tương lai sẽ hoán đổi thành ký ức không? Nàng âm thầm tan, âm thầm chảy từng phần nhỏ vào tim người rồi, khi từng ngày một hơi thở người thành chút ít hóa thạch trong tim nàng, khi nàng nhìn thấy từng ngày sau nữa những cuộc đón đưa là một trò chơi người không còn say mê, như cách người từ bỏ nụ cười tạm biệt của nàng để vội vã quay đi vào khối đêm phía trước. Nụ cười đó rơi ở lưng chừng rồi đông cứng giữa khối quánh đặc phía này, nàng cất giữ trong ký ức mênh mang…

ước gì vẫn có thể đưa nhau về, lặng im và chỉ nhìn nhau thấu cảm…

phiennghien