“ta còn không có…

...Ta còn không có, huống gì là cái của ta”

.

Con nhỏ có những ngày như vầy, ngày con nhỏ ngước nhìn trời bâng quơ thấy lòng hụt như tay vừa vuột quả bóng bay vào vòm trời tối sẫm, lòng bàn tay còn hằn vết chỉ ngơ ngác đầy lời phán tào lao thiên địa. Đó là ngày con nhỏ muốn quăng hết áo trách nhiệm quần ước mơ và phụ kiện khao khát màu mè để lột trần mình ra, coi mình cần gì muốn gì. Đó là ngày con nhỏ đi ra phố hát tám mươi ca khúc không hề liên quan nhau, mua một món mình thích về ăn và nghĩ vu vơ, tắt điện thoại vì ghét đèn thở đều đặn, đi ngang nhà trẻ Sơn Ca đứng lại để nghe tiếng con nít khóc, năn nỉ bạn dừng xe để chờ tiếng tàu, lên báo mạng đọc truyện cười, coi phim chiến tranh, rót ly trà nóng uống cái khà phỏng mỏ xong mở tủ lạnh đặt cái mặt mình vô đó… 

Lúc đó con nhỏ ước gì mình tỉnh, thì ra nước mắt nóng dữ ta, tự dưng trào ra trên má lạnh tê, con nhỏ thấy lòng mình thơm ngát, không hiểu và không giải thích được.

Con nhỏ thấy buồn lòng vì những khúc loanh quanh hoài không kết không thắt không gút, con nhỏ thấy mình lững thững trôi trong dòng ký ức của người khác rồi phai dấu. Sống trong cuộc đời ta còn không có huống gì là cái của ta, con nhỏ thấy buồn làm gì vì có chi là của mình đâu, chắc vì đã quen rồi việc ngồi đầu cơn sóng hứng đầu ngọn gió nên con nhỏ thấy lòng hẫng hụt trầm trọng khi đời đạp đau điếng. Bằng một câu nói nhẹ cùng hơi thở gấp đầy sự lừa dối, nụ cười của ai đó đôi khi trở thành thứ vũ khí hạng nặng, một loại bom hạt nhân làm lòng con nhỏ nổ banh chành. Con nhỏ thương con nhỏ lúc này, chạy xe ra đường che mặt khóc tu tu như con nít, đã đời thì chạy về, bình thường không dấu vết, không sở hữu bất kỳ thắc mắc nào nữa, không cần ai biết để ra vẻ sẻ san hay tò mò, hay dỗ dành vô nghĩa…

Càng ngày con nhỏ càng nhận ra mình ghét những kẻ phù du khủng khiếp. Con nhỏ cứ lẩm bẩm câu này hoài “huống gì… huống gì…” như một con điên. Thiệt là ngớ ngẩn khi chỉ trích cách người ta chọn khi đến với đời vì tính ra không gì liên quan tới con nhỏ, thiệt hơn một chữ làm gì tận cùng cũng là người dưng khác họ. Nhỏ nghĩ tới đây nhỏ khóc ròng, bây giờ giả dụ như sông lội ngược dòng tìm về nguồn, nhỏ cũng đã là cây khô bật rễ, chỉ trách mình già đời toàn chuyện tào lao để có chuyện đơn giản là dỗ giấc ngủ của mình làm cũng hỏng xong. Cây khô chẻ nhỏ đem chụm củi đốt lửa, người làm được vậy có thể cháy rừng hong chơi, ra tro ra muội chắc bớt buồn…

Người ta nói “khổ sở” vì sở hữu, không đúng thứ, không đúng lúc và không đúng cách. Nói chung đụng tới “của” là trầy vi tróc vẩy đau lòng trụy tim. Ngớ ngẩn hết sức, vì mây trắng cứ bay bay qua trên đầu, từng giây một con nhỏ mất dần cuộc đời mình không thể rút lại. Mà thời gian tính cho cùng có phải của nhỏ đâu…

Thôi xoa đầu cười, cuộc đời như cuốn sách đọc được có một lần nên con nhỏ đọc chậm rãi lắm, với lại người ta phải cảm nhận trước khi có thể quên mà, nên con nhỏ muốn quên thì buộc mình cảm trước đã…

PN. 092011