Tàn dư mật ước…

Như cách anh và em đã chia xa, thời gian bỏ lẻ từng ngày vội vàng bước vào đêm rồi lại sáng, em bẵng quên một thời mộng treo, đôi khi nghĩ lại như chưa từng có. Em tự hỏi phải chăng đời là một giấc mơ, và cái chết mới thực sự là niềm tỉnh thức?

Từ sau tháng ngày rời rạc hạnh phúc và chia lìa, em không còn dám nuôi một lời hứa nào chắc nịch nữa bởi lẽ tàn dư mật ước ngày xa còn dư âm tận bây giờ. Anh là người hay hỏi câu: “Em có hạnh phúc không?” với tất cả nồng nàn ngọt ngào nhất mà anh có được, anh hỏi bằng cái nắm tay bật khóc, bằng những ngón tay đùa trong tóc em và miết nhẹ lên má em, bằng ánh mắt bão lũ tìm được nơi trú ẩn… Những lúc đó em chỉ năn nỉ mình đừng hạnh phúc quá đừng ghi nhớ quá, biết đâu ngày mai là chia xa…

Vậy mà mật ước trở thành lời hứa cay đắng. Anh giữ cho tuổi sáng trong của em không chút men say, anh giữ cho mái tóc em không bao giờ ngắn quá vai gầy, anh giữ cho đôi mắt em nhìn cuộc đời bằng tình yêu màu hồng, anh giữ cho ngày sinh nhật hai ba của em thành dấu chấm đau… Nếu là người khác có thể họ sẽ quên, nhưng tiếc thay em là kẻ không bao giờ đánh rơi ký ức. Em thành ra có lỗi với tình yêu hiện có của mình bằng băn khoăn của anh hàng đêm “Em có hạnh phúc không?”.

Em đã đối diện với câu hỏi này bằng sự mai mỉa của kẻ khác, vào một giai đoạn em không đếm thứ ngày tháng năm nữa. Tình yêu cuồng nhiệt biến thành mũi nhọn sâu cay, em không hiểu sao mình chịu đựng tất cả những điều đó dù em là người không hề có lỗi. Lúc đó bỗng dưng em bật khóc, em tủi thân nghẹn lòng, như lúc mẹ anh nói với anh dưới gian bếp thênh thang rằng con bé gò má cao…

Em rời xa rất xa chuyện đau lòng vì tin sách trời. Thời gian như cơn gió, em chạy ngược xuôi em không còn dám lội ngược dòng, em xóa bỏ mật ước vào ngày sinh của em bằng từng lọn tóc rớt trên sàn nhà ( lúc đó anh thợ hỏi sao em khóc ), bằng từng cụm bọt trôi vào cổ họng ngỡ ngàng đắng, bằng tiếng pháo vỡ trong lòng em tan tành, bằng chiếc áo trắng em đã đốt thành tro… Tất cả tàn dư cay mắt em khi người hỏi “Em có hạnh phúc không?”…

Bằng cách nào đó, em đánh rơi hạnh phúc của mình, sự đơn độc là cái giá quá đắt, đến tận bây giờ vẫn hỏi mình tại sao!

Em có. Hạnh phúc. Không…

phiennghien. 130911