giữa trời còn có một nhịp cầu…

Vậy là tháng bảy chảy ngọt qua tim rồi anh…

Những cơn mưa ngâu mê mải trút làm em nhớ câu chuyện có Cầu Ô Thước. Thỉnh thoảng đi trên con đường có hàng cây rũ nép sát tường đường Trần Quốc Thảo, mắt em chợt xuôi theo bóng lá tròn xoe giữa trưa, một chốc nữa thôi sẽ có mưa, những cơn mưa ngộp trời chiều vỗ mạnh lên vai em từng giọt to như đánh thức vài khắc tỉnh táo. Trên trời còn có cầu Ô Thước, đã nghìn năm…

Em hay nghĩ vẩn vơ về tình yêu. Cũng đã lâu lâu em lẩn quẩn với câu chuyện tình yêu của nhiều người, vì chuyện của mình cũ lắm rồi, em say mê niềm say mê của người khác, em hạnh phúc với sự nhiệt thành của người khác, em giấu cất ngàn giấc mơ thiên hà của mình vào đại dương sâu thẳm, em đuổi xua ngàn cánh quạ bay dưới bước chân sợ hãi… Từ đó em xây cho mình một nhịp cầu riêng, đi từ trái tim mình đến trái tim mình.

Sài Gòn rộng mà bỗng chật lạ lùng. Trái đất nghìn triệu nơi tỷ tỷ con người mà sao bé nhỏ. Em luôn nuôi câu hỏi lớn sao bỗng dưng mình yêu nhau giữa hàng hà sa số cơ hội gặp gỡ mỗi phút giây tồn tại. Và sao khi đã xa nhau, em chợt nhìn thấy anh ngay con đường cũ, phải chi đừng nhỉ, phải chi… Em ngúng nguẩy giận hờn đó là nơi của mình sao anh lại rêu rao. Đời hạnh phúc khi chứa đầy những bí mật yêu thương, em gục đầu đếm dường như chúng ta đã đánh mất tất cả bí mật riêng rẽ…

Em đã đi rất xa khỏi nơi mình nhìn thấy nhau thuở đó, xa đến nỗi em không còn nhớ đường trở về. Anh tin thời gian đang đùa cợt em không, em chạy hụt hơi em khóc van nài, nó vẫn ngạo nghễ nhìn em bằng ánh mắt khinh miệt. Em có cầu xin gì nhiều nhặn, chỉ mong nó hãy mang anh đi bằng quy luật khắc nghiệt nó sở hữu… Vậy mà trong trí nhớ vời vợi của em, anh lúc nào cũng như tuổi đôi mươi…

Em xây xong một nhịp cầu riêng từ lâu, chỉ để mình đi và nhìn lại tim mình đã đau thế nào, để nhắc nhở mình nhớ mà sống. Em đuổi xua hàng loạt cánh quạ từ phía em đến người khác, biến mình thành ốc đảo đơn độc thẳm xanh những mảnh ký ức, mà mảnh nào cũng đẹp. Em giữ như thế, em gói lòng mình như thế, em cay đắng nhận ra khó tìm được kẻ thực sự nghĩ đến cảm xúc của em, nên em luôn bị tổn thương tự mình đau tự mình chữa, một người  điên-phức-tạp!

Em biết là em đổi khác, em không sợ cảm giác đang yêu thương ai đó quá nhiều nữa, nhưng em thấy mình lơ lửng trong nghịch lý vì lòng như cánh đồng hoang.

Nhưng giữa trời còn có một nhịp cầu cơ mà!

…Có lẽ ai đó biết em tóc ướt da xanh tránh mưa đuổi quạ đã phá vỡ cầu Ô Thước từ lâu nên cần mẫn nâng niu đắp trăng tháng Tám, đợi trổ vàng gương mỏng sáng trong, chờ em soi nụ cười phía trước…

PhienNghien – cho tháng bảy đa đoan…