nếu bỗng dưng em biến mất…

Nếu bỗng dưng em biến mất, anh có biết sẽ tìm em ở đâu không?

.

.
Con đường nhỏ chen đầy những giàn hoa giấy lả tả nát bầm màu hồng tím. Em tần ngần rồi để lại một dòng tin nhắn trong tờ giấy gấp tư gọn gàng nhét dưới bậc cửa sơn viền khung xanh biếc và bước đi. Lúc đó em còn định kẹp vào tờ giấy một cọng tóc dài nhất của em nữa, nhưng thôi. Anh vẫn hay bảo em khùng, mà là khùng dễ thương, rồi em cười giòn ruộm giọt nắng vàng…

Anh có tìm em ở đó không?

.

Con đường đầy khói bụi, cây chạc ba vẫn đứng ngoan lành với con số lẻ loi khắc trên nhánh rẽ. Anh đã ngập ngừng nói rằng anh đang cảm thấy yêu thương một người quá đỗi. Có cái cây làm chứng, em (lại) bật cười, chứng nhân gì cái cây nhỉ. Vậy mà nó còn bền bỉ hơn những gì người ta nồng nàn dành trao nhau, ngày nào đó nó gẫy đổ vì ruột rỗng mà gió giông, trên mình còn mang một con số rộn ràng…

Anh có tìm em ở đó không?

.

Con đường nơi có người người ngồi dãy dãy, lề đường thành hàng quán, ghế con thành bàn ăn, vỉa hè là sàn catwalk. Em đã bình loạn đủ mọi thứ trên đời ở đó. Cánh bồ câu bay vút theo bầy đậu trên vai Đức Mẹ tìm nụ cười bình yên. Bàn tay em gác lên gối anh nhẹ nhàng, cà phê đen đá nhiễu những giọt nước tan lên quần jeans anh loang xanh màu biển, đôi mắt anh có sóng vỗ hiền lành…

Anh có tìm em ở đó không?

.

Góc đường có một quán nhỏ xíu em ngồi ăn từng muỗng kem ngọt tê đầu lưỡi, nghe anh kể chuyện ở đâu đâu. Món kem làm cổ họng em đau buốt nhưng không thể nào cưỡng lại, em ăn kem ngon như thời trẻ nít nên vẫn được anh năn nỉ bằng từng hộp berry giữa trời gắt nắng. Góc quán bàn ghế liêu xiêu bao lượt người ngồi, đâu chỉ chúng ta…

Anh có tìm em ở đó không?

.

Góc biển dài tràn muống biển, anh ngắt một cành tím ngơ ngác cài lên tóc em rồi ngơ ngác nhìn. Anh từng nói rằng anh vẫn hay tưởng tượng người yêu mình sẽ ra sao, ngờ đâu giờ đây nàng đã đứng trước anh rồi, làm sao anh có thể buông tay em, làm sao anh có thể để em trốn chạy, làm sao anh có thể ngờ rằng anh yêu kẻ bướng bỉnh và tự cao đáng thương, làm sao anh có thể biết được em một lần rồi quên em mãi mãi, em ở lại đây nghen! Cánh hoa trên vành tai em rớt xuống vai vì cái nghiêng đầu trước biển đỏ rực gương mặt vì hoàng hôn…

Từng góc đường em đi qua lẽ nào là  phép nhiệm màu, vì đã là một giấc mơ không đau đớn nữa. Hiên nhà có nụ hôn ướt mưa và vòng tay nghẹt thở đã phá đi rồi, anh không còn có thể tìm thấy em nhỏ như chiếc kẹo ngoan đứng run phía đó với vòng tay cô độc và mái tóc ngố như sẻ nâu lạc bầy. Em đã đi về một phía khác, mà quá khứ được lọc đầy cặn nước mắt, nên trái tim em dịu dàng lắm!

.

… Nhưng nếu bỗng dưng em biến mất, anh có biết tìm em ở đâu không, anh?

…Nhưng nếu bỗng dưng em biến mất, có ai biết và tìm em ở đâu không, có đau không hở em?

[phiennghien. tháng tám. nếu mà mình được chết đi một lúc, để xem ai khóc ai cười…

photo by PN]