lối mòn tròn vẹn.

*Vì một nàng mâu thuẫn đêm – ngày mà sợ hãi vẽ cho mình từng lối mòn để bước đi. Chỉ một mình. Có được không? Có một mảnh vỡ cứa nhẹ vào tim đau nhói…

.lặng rơi

rơi

.như rơi vào khoảng giữa.

Sự vô thức bỗng trở nên ý thức, thói quen bỗng trở thành sự sợ hãi, càng da diết càng lẩn trốn.

Chợt nhận ra nàng yêu thương khủng khiếp, ngày đó mang đầy nỗi hoang mang rụng rời, nàng im lặng, tại sao lại không hẳn là hạnh phúc.

Chợt nhận ra nàng đã cạn rồi, lặng lẽ thinh không nuốt từng cảm giác từng đua chen mãnh liệt trong tim mình, ngày đó lại bình yên khôn tả, những dấu lặng dù có chơi vơi nhưng lòng không gợn sóng, viên sỏi trắng đã lặn sâu vào lòng hồ bí mật, không còn dấu tích …

Nàng khép kín vòng tròn của mình nhỏ gọn, gom bão tố nhốt vào chiếc hộp trên giường nên mỗi đêm ngủ không còn bị ám ảnh phải quên. Khi có một chỗ cho điều gì đó đi về nó sẽ không quấy phá nữa. Khi có những thay thế thì người ta sẽ dần lãng quên nhau. Nàng yên vui nói chuyện với bức màn rũ buồn, với từng cánh hồng khô lả tả mỗi ngày một ít trên nền nhà, với từng ô gạch của đường chiều quen lạ, với từng mặt người giữ kẽ, họ buông câu thăm hỏi không chút quan tâm đến sự trả lời nhưng nàng vẫn hồn nhiên kể từng lời lấp lánh. Nàng đã từng tổn thương vì những điều như thế, bây giờ lại an vui…?

Nàng đã sống đâu chứ. Nàng đã yêu đâu chứ. Có chăng mảnh cắt cuộc đời nàng kịp va quệt để lại vài vệt xước nhỏ nhoi, có chăng tình yêu trọn vẹn từ một phía nặng sâu để lại dư âm hẫng hụt, có chăng một người đi đứng nằm ngồi là máu thịt từ bên trong nàng đã dừng lại khi vừa xuất phát [mà nàng đã chạy đến phía cánh rừng xa… ]

Run rủi nào tái sinh nàng trong cuộc đời này, làm ơn cho nàng biết một lý do, đã gần hết xuân xanh nàng vẫn còn day dứt mãi. Từng dây leo vô hình bám chặt vào tim nàng bóp nghẹn. Phải chi nàng đừng có nhiều rung cảm nghẹn ngào như thế, phải chi nàng đừng sở hữu sự tỉnh táo đến từng tế bào như thế, hoặc chỉ một trong hai mà thôi… Có được không? Có được không?

Đôi khi vì tình yêu nàng muốn mình ngưng chữ, chữ xoáy vào mắt người nhưng không đi được đến tim người bằng định mệnh nó phải mang, nên đổ vỡ. Đâu trách ai cạn cợt chỉ trách mình giếng khơi. Đôi khi vì chữ mà muốn ngừng hạnh phúc vì vẹn tròn đâu thể đa mang, vì đích đến chưa bao giờ là ngọn pháo bông rực rỡ, chỉ có con đường là đủ đầy thương nhớ sân si…

Nhưng cuối cùng nàng cũng vì chữ mà yêu. Bước chân đi qua đời thì còn dấu vết. Yêu đi qua đời còn vết thương. Tròn vẹn lăn qua đời chỉ là những lối mòn…

.

Lại vỡ nát rồi. Lại loang nhanh cảm giác cô độc. Lại chở che mình tội lỗi… Đừng nói với nàng câu này nữa, vì nàng xứng đáng được hạnh phúc, vì ai cũng thương nàng bằng tình thương níu giữ, nàng mong manh quá chỉ sợ thành mây khói. Đừng nói với nàng thế, vì nàng đã bắt đầu biết hạnh phúc với những sự sẻ chia trong sáng nhất và khước từ tình yêu. Rồi sẽ chẳng ai kéo nàng trở ngược lại nữa đâu. Nàng vẽ cho mình lối mòn đẹp, thật hay không thì nàng không biết vì môi cười tan sương mà mưa trong mắt khép…

[phiennghien. ngày-có-trăng tháng bảy và tóc tới vai ]