ngày tan trên ngón tay

Đây là cái chỗ con nhỏ áp má mình vào khung kính chiều nay để ngắm mưa. Mùi ẩm và bầu trời vần vũ làm lòng người chùng lại. Bên dưới là mái nhà cũ dài đóng đầy rêu, nằm nghênh ngang giữa phố xá đang mọc lên nhiều thứ cao thấp ốm mập chẳng theo quy hoạch. Con nhỏ có khi tựa cửa, có khi dí mắt vào kính…để lại những vệt mờ ấm áp hơi người. Song cửa gió lùa rộn ràng, mưa bay như trong khúc Diễm xưa ta nói nó thê thảm gì đâu.

Trời rũ buồn, những ngọn cây không-biết-tên vút cao phía bên kia đường, nơi có bệnh viện phụ sản đang được xây gấp gáp. Ở đó những đứa trẻ chào đời mỗi ngày bằng tiếng oe oe. Ở phía bên này là lão khoa, là khu đột quỵ, người già ra đi mỗi ngày, có khi hôm qua còn nhìn thấy, chưa kịp “chào đời” bằng một câu hát lâm ly… Những chiếc Happy taxi đậu trước cổng bệnh viện hàng hàng màu đỏ, có khi chở con nít, có khi chở người già, có tài xế gan thì chở cả người hấp hối…

Cuộc đời nhìn ở đây mắc cười lắm. Có người sáng ra hành lang tập đi, đi được hai sải tay là mừng muốn khóc. Có bà tám mươi tuổi giữa trưa tự dưng bật dậy thút thít trên giường nước mắt chảy thành dòng, con cháu hết hồn xúm vô hỏi han, biết được lý do thì chỉ còn kêu trời… [“má đang lo là tối nay hong biết có ngủ được hong, buồn quá nên khóc”]. Có ông nằm gác tay lên trán hết buổi, thở dài tại hong dưng mà nhớ bà… Thừ người không biết đông tây nam bắc của ai cuối cùng cũng thế này sao?

Con nhỏ hay đi qua hành lang đầy người la liệt, những chiếc chiếu ngang dọc, những bình thủy cà-mên, những khăn treo áo quần, những cái bô cái tã, những tiếng rên khẽ, những tiếng la hét, những chiếc băng ca trắng và mùi bệnh viện xộc lên mũi cay. Con nhỏ tránh nhìn vào mặt họ, sự ngơ ngác và khổ  đau hằn sâu, có lúc nghĩ vu vơ  tới “các vị La Hán chùa Tây Phương” chắc lấy hình mẫu từ đây quá. Ánh mắt họ càng thảng thốt và rụt rè sợ hãi hơn khi gặp “thiên thần áo trắng” . Con nhỏ thắc mắc hoài, người ta hay đặt tên để biểu hiện niềm mơ ước hay ghi khắc những điều thấy rõ, nên người ta kêu bệnh viện là “nhà thương” , sao có người làm trong nhà thương mà dòm thương hong nổi… Bác sỹ lặng câm thỉnh thoảng nạt một tiếng là bệnh nhân riu ríu mặt xanh mày xám nghe theo, nên khi có con nhỏ lạ hoắc nhỏ xíu xiu đứng giữa khu cấp cứu nạt lại bác sỹ thì bác sỹ hoảng hồn tỉnh giấc… [ Còn con nhỏ thì dồn máu nóng dựng hết tóc]

.

Con nhỏ chạy giữa thành phố nhỏ bằng vận tốc trên sáu mươi, lâu mới thấy áo mình tràn gió. Ai đó nhắn tin nhắc con nhỏ về một cái hẹn, ai đó gọi để hỏi đã “xuống núi” chưa, ai đó gửi lại mét-xịch rằng ê người ơi đi đâu lâu quá, ai đó nói vu vơ là sài gòn có mưa… Con nhỏ móc điện thoại ra trả lời, hong phải trả lời cho tất cả, nhưng rồi muốn bấm một vài chữ cho người quen hóa lạ, nghĩ thôi có gì đâu nói, mình giữ nhớ trong lòng có ai biết hong ta?

Rốt cuộc thì cũng giấu vào trong lặng lẽ, ngày tan trên ngón tay thơm như kem đắng như thuốc bắc, con nhỏ lâu không viết những điều vụn vặt tưởng mình quên đi vụn vặt, mà không. Như việc lôi chiếc áo xanh ra mặc là khoảng trời cũ vá lại, thoảng mùi tủ gỗ, tưởng quên rồi, con nhỏ ước gì mình cất được biết bao dòng suy nghĩ chạy dọc ngang vào tủ gỗ, như Người đã cất con nhỏ vô góc tủ từ lâu…

lòng người cũng tan trên ngón tay theo ngày hà, trí nhớ con người có hạn, nhỏ buồn cái gì hở nhỏ?

*

à con nhỏ còn thấy mình lạc lõng nữa. trời đất… bây giờ toàn thèm mấy thứ gì đâu, kiểu này đời con nhỏ tiêu rồi!

[viết để nhớ cảm xúc mấy ngày này, để nhớ là mình cũng có lúc mắc cười muốn khóc]

phiennghien