Em vẫn ở đây thôi

Em.

Đã có những lúc tưởng như chạy đi thật xa trong dòng bụi thời gian ngộp thở. Đã có những lúc chênh vênh nhốt mình trong góc khoảnh khắc hạnh phúc mùa thương nhớ cũ [cũ đến nỗi không còn nhớ vì sao mình hạnh phúc]. Đã có những lúc mưa tuôn nức nở và tự lau khô mình khi cùng diễn vai bi vai hài vai câm vai lặng trong tuồng hát cuộc đời. Đã có những lúc đứng lên mỉm cười cho từng chiếc lá trong tay mình chợt nhiên khô héo…

Và đã có những lúc em tưởng như mình đi được một đoạn đường hun hút xa xôi…

Em chải từng dòng tóc lặng lẽ trong không gian này, trong thời gian này, trong những điều sắp tới, em thấy mình buồn như nụ cười chiều qua, em thấy mình lẻ loi như hàng bao năm về trước, em thấy mình thương một cuộc đời làm người, em thấy mình bàng hoàng xót xa… Nỗi bàng hoàng xót xa cũ kỹ như chiếc đèn bóng thấp treo ngoài sân, nắng mưa bão dữ vẫn đứng nghẹn ngào thương nhớ, vẫn chong mình bằng thứ ánh sáng kỳ lạ để đợi ai đó trở về, vẫn tắm mình bằng bao đêm sương lạnh buốt bờ vai, và cái gục đầu rưng rức chỉ trăng đêm nhìn thấy!

Tưởng như đời đã đẩy trượt ra xa, nhưng rốt cuộc thì em vẫn ở đây thôi. Em vẫn líu lo ríu rít như một con sẻ nhỏ vô tư nhặt từng hạt nắng ngoài kia. Em vẫn tắm mình trong khôn tưởng dịu dàng, sự dịu dàng bản lĩnh mà đời rèn giũa rồi khuất lấp. Em vẫn biết mình là người phụ nữ nhất từ phía trong xù xì gai góc. Em vẫn hát cho khu vườn nghe một bài ca chiều mưa đỉnh cao.  Em vẫn còn nức nở như một đứa trẻ, vẫn thắp lên điều ước giản đơn là được khóc ngọt ngào trên một bờ vai che hết cả giang sơn. Em vẫn cho phép mình mơ thấy một nụ hôn sâu thẳm từ phía sau tất cả sự nực cười cuộc đời dựng lên trước mắt em.

Em chưa hề đi đâu cả, em vẫn ở đây thôi.

Mà tình yêu của em thì ở đâu? Nơi đầu cơn gió có tiếng cười khan, nơi đầu con sông bỗng có dòng nước dữ, nơi đầu đoạn đường là những dốc cheo leo… Em vẫn ngồi đây mê mải tìm trong cơn mưa của mình một tình yêu hồn nhiên, một tình yêu phía trong giông bão khát khao. Bao cơn mưa chạy vội về ngang hai mươi lăm mùa xuân ngát hương thơm mãnh liệt, cơn nào cũng tạt ướt lòng em héo hắt, em vẫn ngồi ở đây, kiên nhẫn như chiếc đèn bóng thấp, chờ và tin một ánh cầu vồng…

đến bây giờ, em vẫn ở đây thôi!

[phiennghien. 190711]