một chuyện tình…

Ở đời có rất là nhiều chuyện xảy ra nhờ nhân duyên, và cũng rất nhiều chuyện vì nhân duyên mà dở cười dở khóc…

Chàng đẹp và phong độ, tướng tá ngon lành hồi xưa giờ cù cưa cô nào cũng dính chấu không  kể sớm muộn. Ở trong vùng của chàng chẳng ai qua được ánh mắt lúc nào cũng tinh nhanh và tướng đi kiêu hãnh của chàng. Đôi khi chỉ là cái nghiêng đầu phớt qua đầy dụng ý. Những nàng xinh đẹp lúc nào cũng bàn tán về nhân vật này rất ồn ào, lẽ dĩ nhiên là chàng khoái mê, và chàng hạnh phúc với điều mình đang có.

Nàng không được đẹp, dáng thấp, vẻ ngoài hơi bụi bặm lù xù và đen đúa. Nàng dòm chàng bằng nửa con mắt, hồi còn ở phía khu giáp ranh, nàng vẫn thường đi ngang qua anh chàng mà không thèm ngó tới. Có vẻ nàng thấy chàng rất dở ơi… Và chàng thì không hề có ý định lăn tăn nàng đanh đá xấu xí…

Đã bảo chuyện này là duyên phận.

Khi số phận sắp đặt hai kẻ không hề quan tâm đến sự tồn tại của nhau vào cùng một chỗ một thời gian thì kiểu gì cũng để ý nhau. Còn ai ngoài kẻ kia cơ chứ? Rồi có một ngày mỗi sáng chàng thường len lén gọi nàng dậy, nàng cọ má vào người chàng bằng vẻ âu yếm thản nhiên. Họ dần quên cuộc sống đã từng, họ dần quên những người đã cũ. Họ cùng có những thói quen mới, từ việc uống nước với nhau, chia sẻ những câu chuyện không thể nào hiểu nổi đến nhìn nhau lặng câm rất lâu không nói…
nhưng họ vĩnh viễn không thể nào yêu nhau được.

hoặc họa chăng là chỉ có phim hoạt hình…

ừ thì nhân duyên đưa đẩy chàng và nàng như thế, để mỗi lần tui nhìn hai bạn gọn gàng đứng bên cạnh nhau, rất gần mà không thể nào khác được, tui vừa bực mình, vừa mắc khóc vừa mắc cười… Đời có nhiều khi hành hạ nhau vậy đó, hay thiệt!
Cảm ơn hai bạn cho tui buổi trưa với hai bạn, thiệt thú vị hong gì tả nổi, thôi để lại đây cái hình hy vọng lần chia ly rồi tái hợp tới, hai bạn sẽ được cùng nhau…

[cho bạn Vịt xiêm lạnh lùng và Gà trống kiêu hãnh ở chung nhà trên cái ao sau vườn ]

phiennghien.

[ chuyện này tưởng nhảm hóa không ]