Phố và Mưa

* Xin cho Phố được tỏ bày…

Phố cong mình những ngày nắng phơi.
Cuộc đời cứ chạy mỗi ngày lên những cung đường, vòng vèo thói quen hằn lên mặt Phố chút trí nhớ trí quên, vậy đó mà vẫn khao khát lắm. Những ngày nắng khô rang rầm rập nứt nẻ lòng Phố, trách cứ gì đâu hờn giận gì đâu, chỉ ngước nhìn và tìm kiếm âm thầm. Mưa đã rong chơi rất xa đâu đó, lòng Phố chật như nêm xe cộ giờ tan tầm, lại còn choáng vòm cây và những tòa building cao ngất, Phố giấu khuôn mặt mình dưới gót giày cao của vài nàng chân thẳng tắp, tự hỏi vết nứt lòng mình đã chạy tới ngõ nào. Làm sao để gọi một tiếng Mưa?

Mưa gom tình những ngày mây phủ.
Mưa rong chơi như một kẻ vô tư và đầy hoảng hốt. Mưa quên mất con phố dốc và mình từng tan chảy trong đời nhau mỗi giọt. Người ta cứ rầm rập dưới kia, mà Mưa thì còn mê lang thang lắm. Mưa nhìn những con đường rong ruổi mọi ngã, ừ chắc người ta cũng quên mình rồi, phố tấp nập mà. Mưa thì không biết được rằng, Phố chẳng bao giờ có thể chạm đến mây phía trên cao ngăn ngắt, chỉ có Mưa, chỉ có Mưa chịu buông mình gieo từng khoảnh khắc để đến gần Phố mà thôi.

Vì vậy niềm đợi chờ rã tan, bụi mù trên Phố như cơn giận dữ, gió cuộn từng cái vuốt ve nồng nàn, gọi Mưa về cho Phố nhé?
Và gió đuổi xô Mưa về cho Phố thật.

Ngày Mưa chạm giọt đầu tiên vào lòng Phố, nứt toạc những nhớ mong. Phố đã khóc dài suốt mùa mưa rưng rức. Ủi an đời nhau bằng một cái cớ kỳ quặc, phải chăng tự tạo ra định mệnh thì định mệnh cũng thành? Đau đáu trong lòng những câu hỏi rành mạch riêng rẽ, Phố bàng hoàng nhận ra mình chưa bao giờ yêu Mưa như mình nghĩ lúc đầu, chỉ là an ủi và kềm giữ sự ích kỷ bằng cách tìm kiếm cảm giác không cô độc. Phố không nhận thêm gì từ Mưa nữa, và những con đường bắt đầu tràn nước…
Rồi cũng tới một lúc, Mưa nhận thấy lòng mình cạn. Mưa bỏ ra đi.
Kỳ lạ, đó là ngày Phố cảm thấy lòng mình đầy đặn nhất. Điều gì là vô nghĩa?

Chỉ biết sau trận mưa dài, lòng Phố như ai tắm gội, tinh tươm không chút bụi mù. Có lẽ chút bụi mù đó từng che mắt Phố, từng phủ lên Phố vẻ bàng bạc cô đơn, để Phố cho rằng mình cần Mưa về tựa nương ve vuốt. Bây giờ tất cả nhẹ tênh lại biến mất,  còn lại chút dư âm ẩm ướt. Những vết nứt lấp đầy nước lại khô rang nhưng không còn ngột ngạt thương nhớ nữa, cái ngột ngạt ẩm rít vẫn phủ đầy lúc Phố mong mưa.

Phố âm thầm níu giữ những khoảnh khắc sũng đầy hạnh phúc, và không bao giờ còn khát mưa nữa, những dòng mưa tưởng ấm áp,mà không, tưởng đầy đặn,mà không, tưởng rộn rã,mà không, tưởng gắn bó, mà không…

Từ đó mỗi lần Mưa chợt về ghé thăm, Phố đón Mưa bằng sự nồng ấm vắt trong, và tiễn Mưa bằng vắt trong tiếng cười… Không hờn giận không suy xét không đợi chờ không ghen tuông không trách cứ, chỉ sẻ chia lan tỏa ngọt ngào, rồi đi.

.Nếu từ đầu họ chỉ đón đưa đời nhau như thế, có phải là hạnh phúc hơn không?

[ cho những điều bắt đầu từ chữ Nếu mong manh. phiennghien. mùa mưa 2011 ]