*xin được chớp mắt!

Rồi ngày cũng bình thản trôi qua!

Rồi nàng cũng bình thản dọn mình sau mỗi đoạn trường bụi bặm.

Tối nằm trên đống ngôn ngữ của một đất nước xa xôi, nén cái thở dài tự trong lòng rồi lần giở tiếp từng chữ một. Sáng ra biết nhìn mình trong gương và cười, đưa tay kẻ lên đôi mắt một màu tím chỉ vì mình. Chỉ vì mình mà thôi…

Nàng luôn tự an ủi rằng không thể nào không vì mình, những lời an ủi này thốt ra để ngăn cái chớp mắt trĩu rất nặng. Đèn đỏ cũng có thể làm nàng hốt hoảng, vì ba mươi giây là lúc nàng nhớ đến bất kỳ một người nào đó và cầu nguyện. Tới cái khắc ba mươi giây thứ tư thấy mình chỉ nghĩ tới một người thì tim rũ buồn rồi, tại sao tại sao…

Nàng vẫn giữ  một sáng trong nơi mắt nhìn, một niềm tin kỳ dị ở con người, vì thế nàng không dám đuổi xô sự thô bạo của cuộc đời vào tâm trí, sợ nàng sẽ mất một Nàng từ thăm thẳm mênh mông. Lúc đó thì nàng sẽ không còn Sống nữa. Cứ dưỡng nuôi niềm riêng đó, ngày qua ngày cuộc đời quăng quật cảm xúc nàng, thử thách sự nhẫn nại từ phía góc cũ nàng, một sáng thức giấc thấy mình không còn đứng trên cung đường nhỏ mà đợi hoa cúc vàng quắt quay nữa thì nàng nhận ra điều gì đó đã chết từ rất lâu…

đó là khi nàng ước mong nài nỉ bản thân mình hãy chớp mắt đi hãy khép mi đi. Môi vẫn nhoẻn cái cười gió bão, để làm gì khi người ta đã sống rất phù du? Nàng ơi chớp mắt đi, để giọt nước mắt kềm mãi trong khóe mi được tự do thả xuống lòng đất. Nàng ơi chớp mắt đi, để giọt nước mắt cho chính bản thân mình bay theo lời hứa hẹn trong tim người thuở trước. Nàng  ơi chớp mắt đi, để ngoan lành nàng sẽ tiễn đi sẽ vùi chôn những yêu dấu mặt trời…

Khuya kéo từng khối đậm đặc trước mắt nàng, khoắng tay xắn ra từng khoảnh nhỏ và gặm cùng nỗi đau run rẩy, nàng có trách móc gì đâu, mà có cái chớp mắt nhẹ như khói sương, đời cũng níu lại.

…để giọt nước mắt cho người, đến nay vẫn chưa thể nào tràn xuống lòng tay…

[rất khuya. phiennghien. tháng sáu hai ngàn mười một rồi em biết không em…]