vầng trăng treo ở bên trời…

Trăng rằm tháng tư sáng như nụ cười em một chiều tháng sáu cũ. Chưa hết tháng năm mà em đã nghĩ đến tháng sáu rồi, có lẽ để tự trấn an mình rằng mình nghĩ còn nhanh hơn thời gian, mình có thể kiểm soát được những gì xảy đến…

.Sự hụt hẫng khuyết tròn như trăng mỗi tháng. Dù có vài trường đoạn trong cuộc đời mình em sợ nhìn trăng muốn khóc nhưng luôn thấy mình là trăng. Mặt trời rực rỡ mỗi ngày nhìn vài giây thì chói mắt người. Trăng em dịu dàng mà mãnh liệt, mê hoặc mà thờ ơ, sáng mà sáng cả mảng tối, tròn chỉ đôi ba ngày để người ta chờ đợi… Vầng dương đôi khi không biết cách rút lại sự nồng nhiệt của bản thân, còn đêm luôn hài lòng với sự ngọt ngào trăng mỗi tháng.

.Em dạo này hay tìm vài lý do để đẩy mọi thứ về vị trí vốn dĩ nó có. Em tự hào đã trả lại vài điều cho vài người, trả lại nhiều người cho nhiều người, trả lại tình yêu cho tình yêu, trả lại nỗi buồn không ủi an băn khoăn nữa… Em cũng bắt đầu đi tìm lý do cho mình, sau một thời gian giải quyết ngàn ngàn dư âm vang vọng trong tim, em cần phải biết vì sao đêm dài hóa ngắn. Những cánh hoa vẫn rụng lặng thầm trên bàn, trăng tròn qua đỉnh chung cư mỗi mười lăm, và chiếc chuông gió ban công vẫn báo từng điệu mỗi đêm, vậy thì bởi vì sao?

.Thỉnh thoảng em có đặt mình vào vài khoảng thời gian khác nhau, so sánh mình và tự bào chữa. Giống như trăng, rằm  nào cũng tròn nhưng chỉ nó mới biết thật sự có giống nhau không?! Em hôm nay đặt mình vào một ngày rất chóng trong những đầu ngón tay tới, thấy mình viện ra được một lý do. Trời ơi cái lý do nó an ủi nó thương yêu quá, đúng, còn gì khác hơn, phải làm phải làm thôi. Em chạy và chạy, không dám ngắm nhìn mình nữa, vì chỉ có một điều duy nhất này mới có thể giải thích tất cả.
… mà không làm cho em đau lòng.

Để trả lời câu hỏi “dò sông dò biến”, để trả lời chuyện “mực nước vơi hay đầy”, để trả lời chuyện “tại sao người ta sống…”
chỉ có thể như vậy mà thôi!

Nếu ngày đó tới, em sẽ đặt dưới entry này một comment ngắn. Đó chính là câu trả lời, đó chính là lý do!

[phiennghien. tháng năm hai ngàn mười một rồi, em.biết.không.em]