.người đàn bà đi nhặt mặt trời

Nàng, rất nhiều lần ngờ nghệch yêu thương ai đó, chỉ vì đêm qua lỡ nhìn vào mắt nhau thăm thẳm, chỉ vì bàn tay kia một lần níu lấy tay nàng lúc quay lưng, chỉ vì nàng chợt muốn trở thành một thiên đàng của một người…

Nên sau rất nhiều lần đời ngoa ngoắt, nàng trở thành kẻ thừa trong dòng chảy. Nàng hoảng hốt với thời gian, rồi bình yên an ủi vùi chôn mình trong giấc mơ… đi nhặt mặt trời.
.Ừ thì quả thật rất lâu, cảm giác này mới bị đánh thức, sau khi nghe những câu từ bật ứa từ một bài hát cũ.

.Ừ thì nàng vẫn đang là người đàn bà đi nhặt mặt trời trên đống bỏ hoang của loài người. Trên đống bỏ hoang của rất nhiều người, nàng vẫn cần mẫn tin rằng đêm là nắng, vẫn nuôi dưỡng bản tính hay quên của mình, “quên hết vì đâu đời mình nên tội, “không nhớ người quen bỏ mặc mình”…  để thỉnh thoảng bị đâm bằng giai điệu này, tự hỏi mình có phải sẽ thế này suốt kiếp, vì nàng biết nhân gian rồi cũng bạc rệu như đã từng…

.Ừ thì nàng có thể đã hóa điên, nỗi đau chạy dài và bám dẳng dai như cái bóng. Nàng cứ đứng yên giữa khắc trưa, nỗi đau bện chặt vào từng ngọn tóc ngón tay không thể chia lìa. Trong thương yêu bao giờ cũng có đớn đau, nàng chấp nhận những ngày nắng cháy da để biết mình còn nóng, còn cảm giác, còn sống sót giữa… đống bỏ hoang.

… mà lầm thiên đàng!

[ cho nàng và bài hát “Người đàn bà đi nhặt mặt trời” – Đức Tiến]

Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Trên đống bỏ hoang của loài người,
Màn đêm che lối tưởng rằng nắng tươi
Sương đọng trên lá ngỡ giọt nắng rơi
Quên hết vì đâu đời mình nên tội.
Người đàn bà đi nhặt cuộc tình
Không nhớ người quen bỏ mặc mình
Tuổi xanh khát nắng giữa đời cháy da,
Đưa mặt lên khóc thương tình xót xa
Hay khóc người xưa lệ nào cho vừa.
Người đàn bà đi nhặt đời mình
Trên đống bỏ haong đầy tội tình
Cỏ cây như đứa mơ hồ biết đâu
Con đường đêm vắng côn trùng dối nhau
Chia chác niềm đau đời người phai màu.
Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Phong ấn tình yêu của loài người
Buồn thương nơi ấy có người hóa điên
Quen mùi chăn gối mà chẳng nhớ tên
Trên đống bỏ hoang mà lầm thiên đàng…