chuyện nhỏ xíu

Buổi sáng, đường Sài gòn vẫn đông như những buổi sáng khác. Xe cộ chạy ngoài kia thì mặc, quán bún bò nhỏ có cô chủ người Huế rộn ràng chăm sóc khách từ hũ ớt tới cọng rau. Khi cô đang nói chuyện với tui về việc sao bữa nay tui ăn tô nhỏ lại còn kêu ít bún thì có dáng người thấp thoáng ngoài cửa. Nồi nước lèo ngun ngút khói cộng với cái nắng dàu dàu nhưng đủ làm nhòa nhạt mặt người.

Tui chỉ thấy một nụ cười trên gương mặt bà.

Mặc áo xám nâu, quần nâu dạng các bà hay mặc thời xưa. Một tay cầm xấp vé số, một tay vội gỡ nón lá thâm mấy vết kim ra khi thấy cô chủ. Bà cười rất tươi hỏi một câu “Cô có mua chút may mắn không cô?”, cô chủ cười “Con không mua số bà ơi!”

Bà ngập ngừng hỏi thêm một câu nữa, câu hỏi bình thường nhưng làm lòng tui đứng ngộp một hơi thở: “Vậy cô cho phép tui bước vô mời bà con chút xíu”. Trời đất, tui đã quen cái cảnh bán vé số phăm phăm đi vào tiệm phẩy một nùi giấy lên vai khách, hoặc dí nùi giấy đó vào tay vào mũi khách, chưa từng thấy ai bước vô quán ăn bán vé số mà xin phép với vẻ lỏn lẻn ngọt ngào như thế…

Tất nhiên là cô chủ gật đầu rối rít. Tất nhiên là 1/3 người trong quán mua dùm bà một tờ. VÌ đâu dễ chối từ nụ cười của bả, rất duyên rất trân trọng rất tự trọng. Vì đâu dễ làm lơ với cách bà mời mua, rằng tui bán một chút may mắn cô có một chút may mắn thì vui cả làng.

Bán vé số và bán dịch vụ, bán niềm tin và bán niềm vui, bán cảm giác và bán chút ảo giác, đâu có quan trọng bằng tự đáy lòng nâng niu từng điều mình đang làm và mang lại khắc ấm áp cho người khác.

Bà còn bán cho tui chút nhói lòng khi nói rằng ngày bà chỉ bán đủ 50 vé, hết buổi sáng là xong, chiều còn đi vô chùa làm chút công quả cho con cháu nó hưởng, chớ già rồi có làm được gì cho tụi nó nữa đâu.
“nước mắt chảy xuôi…”

[phiennghien. hai lăm tháng tư hai ngàn mười…]