bờ môi buốt!

Giống như cách người ta yêu nhau và nếm trải đổ vỡ, em xót xa nhận về mình muôn điều tiếng thiệt hơn trách móc hay sẻ san, dù sao cuối cùng cũng là sự cô độc riêng rẽ.

.

Không ai thương em bằng một em ngược đường về tê cứng bàn tay. Không ai thương em bằng một em úp mặt vào gối sáng khóc rưng rức vì hơi ấm đêm qua vùi trong tóc mình còn rõ ràng quấn quýt. Không ai thương em bằng một em cứ bấm offline vĩnh viễn rồi online với một cái nick đã quá quen. Không ai thương em bằng một em cứ dùng một mùi nước hoa cũ vì biết ai đó rất thích. Không ai thương em bằng một em cứ gõ đi gõ lại những dòng chữ cho mình lẳng lặng đẫm tròn giọt khóc khi nhìn thấy một điều quá khác…
.
Em chưa bao giờ tiếc tay mình để vòng một tròn ôm.

Em chưa bao giờ tiếc thanh xuân mình để yêu một người đằm thắm.

Em chưa bao giờ tiếc môi mình hôn mải miết trên bờ môi ai nhếch nhẹ.

Em chưa bao giờ tiếc rằng mình đã một thời yêu!

Cho nên khi chiều nay, cơn gió giông ghé ngang nhà trống cũ, căn nhà mà em đã đóng cửa bỏ hoang không dám tìm về nữa, cả con đường cũng chẳng dám đi qua, em đã thấy lòng mình run rẩy. Những ngón tay duỗi, tóc rũ vai xuôi, ánh mắt trượt dài về những ngày gió rất cũ, trời ơi em đã thấy mình có tuổi. Ngày tóc xanh băng băng lối, em đón nhận bằng sự hiên ngang bằng trái tim vững chãi, em có buồn nhưng em không khóc nuối. Ngày nụ cười em có chút xót xa đắng đót, em nhận cùng một tin với nỗi bàng hoàng. Em chưa bao giờ tiếc rằng mình đã dành một quãng đời dài của mình cho một người, vì em tin rằng họ xứng đáng. Nên vết dao đâm nào trở ngược cũng như nụ hôn buốt trên môi lạnh. Em hoảng sợ…

.Em hoảng sợ khi những gì mình cho đi không bao giờ được hồi đáp. Dẫu biết đâu thể đo đếm luật nhân thế vô hình, nhưng chênh vênh quá em cứ mòn mỏi và bỏng rát từng ngày. Em tựa vào đâu để được khát cháy lần sau nữa?

Em ạ, hãy ghi lại cảm giác này, cảm giác rớt trên mi mình dấu hỏi hốt hoảng cho nỗi đau say sưa em ngập chìm trong đó, là vô nghĩa, cảm giác buốt trên môi mình dấu môi hôn hời hợt mà em từng ủi an mình hạnh phúc từng khoảnh khác, là vô nghĩa.
Cảm giác thèm bàn tay một người vuốt nhẹ bờ vai, chỉ để em được mở lòng mình và thanh thản khóc cho mình, cho một khoảng trống rỗng bời bời sự sợ hãi khôn nguôi…

.

[phiennghien. tháng tư hai ngàn mười một]

Bài đã in trong sách “Trái tim son trẻ”, 2012