.những vòm trời khác

Bạn bảo rằng dành ít thời gian mà sống với. Em nhoẻn cười, vòm trời của em bây giờ màu gì hình như em cũng quên rồi. Bạn thở dài, những chữ trên đầu ngón tay em bỗng vụt trôi thênh thang…
.Tối nay khi trở về nhà, bước qua khung cửa màu vàng day dứt một tiếng rít kéo dài như vết cắt, em chợt giật mình lại hết một ngày, em lại gặm mất một quãng đời của mình trong công việc tỉ mẩn và không tên hàng ngày. Từ lúc nào vòm trời của em là bụi bặm đúng giờ mỗi sáng, là điện thoại không để chuông nữa, là hộp mail màu xanh thẫm buồn một khu rừng trầm lặng, là những khung những chữ màu đỏ nâu đượm nét hoài cổ xa xôi… Từ lúc nào em  không có ước vọng hỏi ai đó rằng khi nào thì mình sẽ có vòm trời chung? Em sợ mình đau, và em không quen cảm giác khước từ một điều vốn dĩ. Nên em thản nhiên thành kẻ lữ thứ tình tang, em buộc mình vào màu xanh ngăn ngắt mà em đã vẽ. Em hạnh phúc vì trả lại những mảng trời cho người khác, vá những mảng trời cho người khác và người khác, xóa những mảng trời… của riêng em.
. Phiên Nghiên vốn dĩ là một cái tên buồn bạn ạ. Như chao nghiêng một cánh thiên di mỏi mắt trông đường về. Chưa bao giờ em nhìn vào mắt mình, đôi mắt em đưa tay kẻ xanh màu búp nõn, một vòm trời thống thếnh chênh vênh nghiêng ngả mà vắt trong như gương soi thế này. Em có thể soi được mình nơi đó. Em có thể soi được cảm giác của ai đó trong mắt mình. Em có thể nhìn thấy một vầng trán u uẩn, một ánh mắt đầy dấu hỏi, một nụ cười gượng rất xa, một hơi ấm không còn quen thuộc nữa… Em nhìn thấy và lặng im cúi mặt, bặt tiếng tíu tít hỏi han, không còn đưa tay gạt tàn buồn vương trên tóc bạn nữa, vì em không biết mình đúng hay sai, rồi sẽ như thế nào nữa?
.Ừ. Rồi sẽ thế nào nữa?
Rồi sẽ đi đến đâu? Đây là câu hỏi em treo lửng lơ trên vạt áo mình suốt những tháng năm qua.

.Ừ thì yêu nhiệt thành chân thật vun đắp hy vọng ước mơ…, rồi sao? Cuối con đường tình yêu là gì? Sẽ rớt vào quy luật yêu ai đó một quãng thời gian tuổi trẻ đến đứt hơi mòn mỏi, rồi cưới một người khác làm chồng? Những vòm trời xô dạt vào nhau, rách bươm tội nghiệp!
.Ừ thì Bạn đến tận cùng, Bạn đến chăm lo từng cọng tóc màu son, từng nỗi cô đơn đến ngày thừa thãi, từng bữa tiền cạn túi đầy,… rồi sao? Cuối chân trời tình bạn là gì? Sẽ rớt vào đời nhau rồi trốn khỏi đời nhau, vì quá nặng sâu vì từng dòng thất vọng đổ đầy đáy mắt, vì tỉ thứ để đổ vấy thành lý do buồn cười nên ngột ngạt khi nụ cười hạnh ngộ. Rồi buộc trái tim mình không nhìn nhau đủ lâu để thấy những vòm trời mới, đế đến những vòm trời mới.
và lại cô đơn tiếp tục.
và lại thấy những điều đáng lẽ ra…
và lại thấy thương những điều đã cũ…
Gom hết trời mây thuở trước, em áp chặt vào lòng bàn tay mình, ngón ngắn ngón dài chỉ còn mây trôi mà thôi. Ừ thì “không lo kiếp người trôi qua tích tắc, chỉ sợ ngày sau thấy lỡ làng…”. Lỡ làng những vòm trời đáng lẽ phải ở cạnh nhau. Lỡ làng những cánh diều đứt dây, bay mãi không đến bầu trời cao vọng, và cũng không biết phải níu vào đâu…?

[phiennghien. ngày bốn tháng tư hai ngàn mười. em.phải.viết]