biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi

.

Anh trót để tình yêu tuột mất
Xin em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa ly vàng cọ chân anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Qui Nhơn

Anh trót để em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu
Em hút bóng dừa xanh, vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu

Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biếc xanh em, mãi chớp sáng vòm trời
Điều CÓ THỂ đã hóa thành KHÔNG THỂ
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.

1984

[không đề- Nguyễn Trọng Tạo]

* thơ, thì không bao giờ có tuổi. vì một câu cuối mà đi tìm cả bài thơ  này nè. trời ơi… nhớ biển quá đi thôi…