xin cho ghi lại buổi sáng này…

Buổi sáng. Nắng chạy lung tung ngoài ban công [chỗ ban công có vòng tay mở rộng mà nàng cứ quên lời hứa sơn trắng], nàng mở mắt nhìn những con số trong chiếc điện thoại mỏng nghẹn ngào. Im sững với số, nàng lẳng lặng cười và khen mình ngoan, còn dậy trước cả giờ báo thức nữa chớ, và số giờ thì rất đẹp. Cuộn mình co chân, đầu gối ép chặt vào ngực áo đen rũ buồn, ước gì nắng choàng tay ôm nàng buổi sáng hay hôn nàng một nụ hôn ấm ngọt… Tối qua coi Firelight, khi nàng Sophie Marceau khóc trên giường, nàng cũng thế…

.

Nàng xuống bếp. Khi cô đơn thì nàng xuống bếp, vì khi đó nàng biết mình không chỉ một mình, còn có bếp nữa [nhớ Kitchen của Banana Yoshimoto ghê gớm]. Khi xúc từng muỗng cơm ép vào chiếc hộp nhỏ cho phần trưa, nàng tự mỉm cười. Có lẽ ngày mai sẽ gần thôi, nàng sẽ chăm chỉ nấu cho ai đó ăn bằng sự hân hoan tột cùng, thương yêu ai đó bằng từng nhịp đũa khua rộn ràng, và hạnh phúc bằng sự tự hào của người.

.

Nhà tắm ám ngọn đèn vàng vào mắt nàng, thăm thẳm. nàng sững người nhìn mình trong gương, có ai đó đang nhìn nàng bằng từng tia thảng thốt. Hoang dại từng lọn tóc chảy xuống bờ vai. Hoang dại từng ngón tay vuốt bờ mi nhẹ. Hôm qua chị tập chung trong lớp belly dance lắc đầu không tin nàng đã bao tuổi, vì tiếng cười khanh khách của nàng, vì giọng nói véo von của nàng khi xuất hiện từ phía dưới phòng tập lên phòng gym sang phòng sauna và phòng yoga đầy người. Tiếng cười dội vào bốn phía gương, vỡ loảng xoảng vào tim nàng …

.

Nàng đã hứa hôm nay sẽ mặc một chiếc váy, để đánh thức mình [vì từ lâu luôn muốn chở che, luôn là bão dữ, ít ra nàng nghĩ như thế sẽ bảo vệ được nàng]. Mùi Davidoff xanh thoảng nhẹ đi theo nàng qua ba mươi ba bước chân. Và nàng nghiêng vai cười với cậu bé mười sáu tháng có bờ má phúng phính ngoe nguẩy bàn tay muốt trắng. Những đứa trẻ luôn làm nàng mềm rũ. Ôi buổi sáng của nàng…

.

Đường vẫn đông như từ lúc nào nàng biết Sài Gòn. Nghĩ ngợi linh tinh nàng ko biết là mình đứng quá lâu dưới ánh đèn đỏ, hai ba người xoay nhẹ chìa khóa tắt máy xe nàng mới nhận ra. Sao thế nhỉ? Đường bị chặn. Và rất nhanh sau đó những chiếc xe đen bóng loáng vụt qua với còi, với cờ, với màu vàng sắc phục, với ambulance đằng sau. Nàng không nhìn theo như mọi lần, vẩn vơ nghĩ trong lớp kính đó, trong chiếc hộp đó, họ gánh trên vai những điều gì, họ trả đời những điều gì, họ giấu trái tim mình ở đâu, loãng tan sau những hội họp những cái bắt tay tưng bừng những lời chào đón ra rả trên ti vi mỗi tối, họ trở về mà có thật sự được sống như họ ao ước thẳm sâu hay không?

… Đau. Chân nàng bị một bánh xe chiếc SH đen miết lên. Nàng vẫn ghét SH như từng ghét, nặng nề, đắt tiền, dáng vẻ phô trương kềnh càng và xấu xí [nhớ cái lần bật cười ha hả giữa phố khi ngó thấy chiếc SH bị lột trần sơn phết lại, thảm hại và trơ xương tội nghiệp]. Nhưng bây giờ nàng bị nó chạy qua chân. Cái chân những ngón nhỏ yếu ớt của nàng, với cái mài vết thương cũ còn chưa tróc đã in hằn thêm dấu đỏ. Người lái xe có nhìn thấy nàng không? Ánh mắt đó nàng vĩnh viễn không bao giờ biết được [vì cặp kính đen xuôi xị trên gương mặt]. Chắc là có, vì người quay sang gật đầu liên tục [kiểu xin lỗi xin lỗi nhé], và nàng thì lắc đầu liên tục [có sao có sao đâu], mà nước mắt thì lăn từng giọt dài. Tự dưng thấy mình cô độc khủng khiếp. Tự dưng nàng thấy mình trơ trọi khủng khiếp, giữa tỉ tỉ con người…

.

Buổi sáng nay, lúc này, đột nhiên nàng chỉ muốn một ly sánh đỏ trên bàn làm việc, và quệt má hồng, và cười…

*

[viết bài này trong vòng 5 phút, hạnh phúc quá vì được ghi ra cho trí nhớ tồi tệ của nàng…]

[11032011. phiennghien]