.thật như nước mắt

Khi nhìn xuống chân mình và thấy chân mình bỗng dài ra, cơn buồn ngủ ập tới, tiếng cười ai đó rớt ngoài tai, nàng biết là những giọt vang đã thấm ngọt vào tế bào rồi. Lúc này nàng tin rằng mình cô đơn. Thấm tận xương tủy là kiệt cùng sự cô đơn tơi bời.

Nàng từ bao giờ thích nhìn ngắm những nụ cười hạnh phúc của những cặp đôi yêu nhau. Họ hạnh phúc đúng kiểu có nhau là điều tự hào. Mắt nhìn long lanh, khóe môi nhẹ nhàng… Điều này thỉnh thoảng làm nàng cảm thấy kiểu sống của mình thiệt lỗ mãng và ích kỷ. Nhưng nàng biết nàng vẫn còn sợ hãi.

.Nàng rất người, khi nàng cảm thấy mình tròn trịa hơn khi vòng tay ôm một người, cảm thấy mình hạnh phúc hơn khi biết người hạnh phúc, thèm nghe một hơi thở bên tai, thèm có một ánh mắt xa giữa đám đông hỗn loạn, thèm một bàn tay đứng chờ, thèm một cái gật đầu khuyến khích, thèm một nụ hôn ngước nhìn, thèm một bờ vai vững tựa. Có điều nàng bị đánh thức bởi những ngôn từ. Phải chi là sự tỉnh táo cực độ hoặc cứ cảm xúc đi, nàng sẽ không bị đẩy xô giữa cảm giác của mình.

.Sư cô đơn ứ tràn trong từng ngọn tóc. Lúc này nàng không hề muốn khóc, chỉ muốn có ai đó rất yêu để mà hôn, say đắm nồng nàn ngọt ngào bất tận. Ôi những váng vất trói nàng trong khát khao được vỗ về trên bờ môi mình bị đánh cắp biết bao năm qua lại ồ ạt trở về. Khói cay xộc từ tim xòe mắt. Nàng đứng giữa cuộc đời đôi lần vô nghĩa, vì nàng yêu đời lắm chứ, nhưng cũng người lắm chứ…  nàng có thể nào chửi thề một câu Má, đời buồn thấy mụ nội, rồi thôi. Mà nàng không làm, vì ngoài nàng còn có Nàng, trong nàng còn có Nàng, ai hiểu thì thương nàng tội nghiệp nàng, ai không thì vẫy tay chào xong sẽ bình luận ngay nàng là kẻ điên loạn… Sống khó quá!

Rồi…Nàng ước gì mình khóc. Ước thật sự, ngàn ngàn giọt nước mắt trốn đi đâu? Đi đâu? Sao tim nàng rỗng toang hoác thế này? Ai đó hãy lay nàng dậy đi, hãy đánh thức nàng khỏi cơn ác mộng này, hãy lau dọn cơn đau thống thiết này, hãy để nàng được mềm tay trong hơi thở nhẹ, hãy nói với nàng rằng nàng đang sống.

.những chiếc xe chạy như điên trên đường, chiếc khăn đỏ trên vai nàng bay nhức mắt người đứng cạnh. Từ bao giờ nàng tìm hơi ấm từ tơ sợi, tìm hạnh phúc từ đĩa nhựa, tìm niềm vui từ những con đường??? Trong khi nàng chưa bao giờ hết yêu thương Con Người!?! Nàng biết quy luật cuộc đời, chia ly và tìm thấy, nàng chỉ cố chấp rằng tại sao nàng không thể nào sống như cách của nàng? Nàng đã bỏ qua những điều gì trong đời nàng nhớ ko? Nàng đã an ủi mình suốt tháng ngày qua rồi được gì nàng biết ko? Nàng đã hời hợt với tim mình trong từng nhịp đập đau nhói nàng trách gì nó nữa? Nàng ước gì mình đủ dũng cảm để đi. Nàng ước gì mình biết bơi. Nàng ước gì có thể uống đến khướt say rồi gục đầu vào vai người mà khóc. Nàng ước gì những ngón tay của nàng được rộn ràng. Nàng ước gì mình có được ánh mắt đó. Nàng thật là…

.Ước gì có người tặng lại cho nàng một-dấu-chấm thật sự!

Hoang hoải từng lọn tóc tối nay. Hoang hoải từng vệt son tối nay. Hoang hoải bờ vai tối nay. Hoang hoải lòng nàng…