sương mù…

.

Chân lý ngủ mê,
vào cái ngày sương mù ấy
lá đang xanh hay đã phai màu ?
hoa bạc đầu hay sắc tím vẫn nhói sâu ?
Đường thăm thẳm vô biên, hay đường chỉ năm ba bước ?
Mây lang thang trên vai, hay không bao giờ ta tới được trời cao ?

Mắt tôi vừa rụng giọt sương
hay nước mắt cất lời ?
Người còn ở bên tôi
hay người để tình trôi ?
Thênh thang thênh thang sương rơi…

Những câu hỏi liêu xiêu hư thực,
trong ngày sương thức giấc,
nuốt vào lòng nó sự thật giống như sự thật

Tin còn có vành tai, nhờ lạnh buốt
Tin còn có bàn tay, vì lạnh buốt
Mặt trời ơi mặt trời ơi,
cũng có khi tôi nhớ người…

[ nguyễn ngọc tư]

.

TƯ nói rằng Tư làm thơ vì không muốn phung phí cảm xúc, đọc những dòng thơ Tư thấy chút trần trụi thấy chút thơ thấm nhiều Tư từ sâu thẳm.

vậy thôi!

PN