Gió thổi bụi bay…

.

Hồi trưa con nhỏ đứng canh nồi thịt kho, lúc cầm đôi đũa gác ngang lên cái bếp tự dưng con nhỏ thừ người nhớ câu ai hát ừ thì đôi đũa có hai…

Buổi trưa nắng chênh chao ngoài sân, ướp vàng mấy chậu vạn thọ rũ gục đầu báo gần hết Tết. Con nhỏ nhẩm tính, kể từ ngày những lời nói được gói ghém kỹ vụt qua môi mình tới nay cũng đã bộn ngày. Cũng bộn ngày nó tập lu bu với nhiều chuyện khác để không nghĩ nữa. Nó lại lôi bản mặt nhơn nhơn ra mà xài, nó an ủi mình chuyện gì tới sẽ tới, nó tự phân tích rành rẽ cho mình nghe là phải như vậy thôi bởi nó hong làm đau mình thêm được nữa, nó tưới tắm mình mỗi ngày bằng niềm hạnh phúc của người khác, nhưng nó không ngăn được mình trước những thói quen.

.

Sao mà không có thói quen được khi từng có hơn một ngàn tám trăm ngày khóc cười. [Nghĩ tới đây con nhỏ đi lấy chổi quét nhà]. Sao mà quên cái rột được khi từng có hơn trăm “ì ven” lớn nhỏ đáng nhớ [ Ờ mấy con gà ở chung với con vịt vui ghê, để đi cho nó ăn cái đã]. Sao mà không cho được khi có tới cả trăm người bạn chung [Còn phải lụm mấy cái hột mít ra đem lùi lò đằng trước]. Sao mà không cho được khi cái thói quen trước khi đi ngủ phải bấm điện thoại một lần . Nghĩ tới đây con nhỏ đi xóa mục Draft, vì cứ soạn mà không gửi nó lưu vô đọc mệt lắm nghen… Nó cứ rờ rờ vô mục inbox trống trơn, lần đầu tiên trong 4 năm qua nó xóa một phát hết sạch tin nhắn, không vì giận hờn. ko vì dỗi vu vơ, chỉ là vì thấy nhiều thứ tự dưng sao ngộ quá không còn vẹn nguyên nữa thì để làm gì…

.

Nó thấy đời nhiều khi cũng kỳ ghê, vô số thứ đã quen mà người ta cũng cứng lòng như không vậy. Nó cũng hay thắc mắc sao mà đo được sự chân thành nông sâu của người, khi ngày một ngày hai trôi qua chỉ thấy toàn rệu rã thì lấy gì để kéo níu? Nó chợt nhận ra không có nó thì người ta cũng sống tốt [có khi còn tốt hơn vì không mất thời gian nghĩ mấy thứ linh tinh dùm nó]. Không có nó thì mặt trời vẫn kiêu hãnh phía Đông mỗi ngày. Không có nó thì cũng vậy mà thôi, nó chỉ tự huyễn hoặc mình. Đâu có phải. Nó nhớ làm gì mấy lời người ta nói lúc xỉn lúc say, nhớ làm gì lời người ta nói lúc say mê cái mới, nhớ làm gì lời người ta nói như một thói quen lúc bị vặn vẹo… Nhớ làm cái quỷ gì khi người ta chẳng làm gì cả nên cũng sẽ chẳng có một kết cục hay ho, và những lời nói bị gió thổi thốc tháo hết mùa này tới mùa kia mà nó còn ko nhận ra hay sao?

… nó hay an ủi mình mọi thứ do quen mà dễ dàng chấp nhận. Nhưng cái thứ đập loạn xị bên lồng ngực trái của nó thì không. Dạo lâu nay nó hong biết là mình vui hay buồn khi thấy trái tim mình im thít.Muốn hỏi thăm coi nó có đau hong mà không dám, sợ nó nói đau thì biết làm sao, nên cứ tránh đi không dòm tới mặt, nhưng chiều nay khi nghĩ tới những gì đã cố gắng nó thấy chao đảo phút chốc. Rồi thôi…

Quy luật mà, gió thổi thì bụi bay. Nó lội ngược dòng chạy ngược đường cũng lâu rồi mà cuối cùng có ai nhớ gì tới nó đâu? Nó đi theo bình yên mà bão giông cứ ngập tràn lên con chữ nó, vậy thì cuốn gói khép lòng để tránh tổn thương mình, coi bộ chuyện này dễ thở hơn à nghen, có dễ thở thiệt hong vậy cà…

Lúc bắt đầu nghĩ linh tinh là lúc phải kiếm cái gì đó để làm, cầm cây chổi loẹt xoẹt trước sân nhà nó hát tào lao vài ba câu gì cho đã họng… Có cái bông mai nào rụng sau lưng nó, cánh còn vàng tươi trong, cuống còn xanh ngăn ngắt, lìa cành ôm đất cái ôm lịm ngọt. Nó còn hát vài ba câu tào lao vống váng, trong lòng nếu có bông chắc rụng sạch rồi ta ơi…

[phiennghien tháng giêng năm mèo]