.tỉnh thức

.

một bình minh không hồi chuông báo

da thịt chấp nhận buốt lạnh

ngoài cửa rậm rịch gió

tràn vào lời hỏi thăm tôi không muốn.

.

mặt hồ phẳng lặng như nỗi buồn tôi nguôi ngoai

hay giả vờ chìm xuống

giả vờ cười với một ai đó đi ngược chiều

thỏa hiệp ngớ ngẩn

trái tim nặng nề lê bước khi còn một mình

ừ thì tôi luôn còn một mình

sau những niềm vui

người hời hợt ra về duỗi thân ngủ ngon

giấc tôi cuộn hình đứa trẻ

tiếc nuối hơi ấm đã hững hờ tan đi

.

ký ức vụn vặt

những mảnh hạnh phúc còn có thể nở hoa

hay lụi tàn dần

câu nói tổn thương thốt ra trong cơn giận dữ

có tha thứ được không?

.

Khiêng vác nỗi u  uẩn đêm qua

thả xuống mặt hồ phẳng lặng

loang ra loang ra những vòng tròn

định mệnh tỉnh thức

đừng bắt tôi cười nói với mặt trời

đừng thêm một lần tha thứ…

.

[phạm thị ngọc liên]

*** đã thấy mình đi đúng đường, sao vẫn chưa hết cô đơn? đã thấy mình hết lòng, sao vẫn chưa chạm được lòng mình? đã thấy mình quyết ra đi.