bóng tối trái tim

.

Đáng lẽ em như chim trời dang rộng cánh bay

không vướng gió

đáng lẽ em như con cá vượt sóng lao ra trùng khơi

đáng lẽ em thênh thang như mặt trời mặt trăng

ngời ngời huyền hoặc

đáng lẽ em phải là em

không là vực hút nỗi buồn

.

Giá mà em có thể sống vì chính em

lồng lộng chói chang ước muốn

giá mà thiên nhiên kia

biết thốt tiếng vỗ về

.

Cho em nguôi ngoai quên đi

một mảnh đời buồn tẻ

không phải là em

một mảnh đời tang thương

không phải là em

một mảnh đời nhọc nhằn

đè lên em

mỏi mệt

.

Giá mà bên cạnh em có một người

biết đưa tay an ủi

dẫu rằng chỉ thoáng chốc khi em nhói đau

dẩu rằng chỉ một ánh nhìn hỏi han không lời

dẫu rằng không phải là tất cả

.

Nước mắt như một giòng sông

như cơn mưa lũ

đôi khi trong vắt

đôi khi đục ngầu

đôi khi không biết từ đâu

cứ tìm em đổ tới

anh ơi

người mà em tin cậy

người mà em ước ao

đôi khi em phải mượn các mẫu nhân vật từ phim từ truyện

đôi khi chỉ là một khuôn mặt nhìn nghiêng tình cờ

đôi khi chính là những phần của các người chung quanh

ai sẽ giúp em lấp đi cơn lũ của giòng sông nước mắt?…

.

Bây giờ một mình

tươi như hoa

một mình

dòn dã tiếng cười xoay tròn

một mình

nhọc nhằn

một mình

nỗi tủi thân sắc cạnh

.

Ôi con dao thời gian

lẽ nào em phải như thế mãi?

lẽ nào thiên nhiên không một lần nhìn lại?

chiếc lồng cuộc đời giam giữ cánh chim?

lẽ nào đại dương mênh mông kia cứ lặng thầm cuốn đi

rong rêu cát bụi?

.

Lẽ nào anh chẳng đến bên em

xóa hết nỗi buồn…

.

[Phạm Thị Ngọc Liên – trích tập “Em muốn giăng tay giữa trời mà hét”]

*