.nụ cười đã cũ

 

Có nhiều khắc tui rất buồn. Khoảnh khắc như cánh chuồn đậu trên vai rồi lại bay.  Tui có nhiều cánh chuồn trên vai như vậy lắm, bạn lắc đầu ai biểu người nhạy cảm làm chi? Tui thì thấy mình giống kẻ chết đuối chơi vơi trong đại dương, lúc đó chỉ ước gì chìm hẳn…

Những khắc chìm sâu cũng qua. Tui tự vấn thì ra mình hay buồn vì một người nào đó, mà tui quan tâm. Sau hết thảy, tui lại nhớ nụ cười người đó quá chừng.

Người đó có thể là một trai, một gái, một gay, một les, một bi nào đó… Tui có nhiều bạn tới nỗi tụ tập gom hoài không hết nụ cười, nhưng cũng ít bạn tới nỗi lúc đứng loay hoay dưới vực không có nổi một bàn tay níu.

Tình yêu của tui có thể để sẻ chia những câu chuyện lớn trong đời, nhưng chuyện nhỏ thì hình như không.  Mà cuộc đời phi-mèo  thì tràn ngập tiểu tiết, chi tiết, có thể ngồi cùng nhau nói chuyện nhỏ nhặt hàng ngày cùng ai đó, đã là một ngày trôi rất xa, đã là một cánh chuồn bay rất xa…  Dần dà hẫng vai thành cân bằng, thành thói quen hết sức ngoan ngoãn ngủ yên đâu đó.

.Thói quen đắp lên thói quen, dày dặn như mỗi ngày đắp một miếng đúp pơ min lên quần áo, đầy chật, khó gỡ. [Sau này tui biết được cách gỡ là ướp cục đá lên chờ nó cứng ngắc rồi bóc ra, nghĩ tới nếu nó dính lên tim mình, ướp cục đá kiểu gì cũng hong có lạnh nổi. Tin mình dù chết cóng Bắc cực tim vẫn nóng hổi hà hà… Mà cái vụ ướp cục đá nghe cũng hay ta, gom ở đâu cho đủ lạnh lùng bây giờ? Phải chi nước mắt có không độ xê thôi thì tốt quá!]

.Sắp xếp lại các folder cũ. PN tháng một hai ngàn lẻ bảy. PN tháng hai hai ngàn lẻ tám. PN… tháng mười hai ngàn mười. Bàng hoàng thấy mình đánh rơi một khúc khích, đánh rơi một nụ cười cũ kỹ thương yêu. Tui bàng hoàng thôi, không buồn. Thì cũng phải bay đi chứ. Đã có bước một ắt sẽ bước tiếp bước hai. Cái khó nhất là sự khởi đầu tui đã vượt qua nguyên trọn. Đành đoạn nhìn mình bán mắt biếc cho thời gian. Đành đoạn dòm tui trắng xanh kỷ niệm. Tui cảm giác được và tui biết rõ, vẫn không ngoảnh lại khoảnh hoa tím sau lưng ngơ ngác, vẫn để mặc chuồn chuồn bay về phía xa.

Ừ, còn phải đi báo bão…

.Phố dài rớt mưa. Tí tách trong lòng tui năm qua tháng tới. Hộp đèn xanh vẫn rực rỡ. Tui nhớ từng tỉ mẩn gỡ con báo sóng ra. Hồi xưa nhìn sóng chớp, lòng đập rộn và tim đập rộn. Bây giờ phát hiện ra mình vẫn còn cảm giác đó, nên thôi gỡ ra cho rồi. Vì già có tuổi sẽ không chịu được đàn đàn chim én vỗ cánh phạch phạch trong tim. Giỡn chơi hoài. Rớt tim hết.

. Tui xoa tay vuốt tóc mình. Ê nhỏ có buồn hong? Lâu không ai hôn tóc thưa. Lâu không ai nói đồng tiền bàn tay tui sâu, chắc là giàu có lắm. Lâu không ai ngồi đếm thời gian với tui ở một góc nào đó trong thành phố…

Mà, ai là ai mới được chớ ha?

.

[Cười]. Tui cười mới toanh hà. Thường cái gì mới ai cũng ham, sao tui rầu quá vậy tui à?

[Chuồn chuồn chim én lại bay lạch phạch trong tim]

 

Phiennghien. Tháng mười một hai ngàn mười. Còn nghĩ chuyện không đâu.