chỉ cần thế thôi

Em ngồi hát giữa bồng bềnh mùa xuân lòng mình, thương yêu và thương yêu, xoay phía nào cũng thấy, xoay phía nào cũng có anh, hạnh phúc…

.

Những dòng chữ dần hiện… “em  hát anh nghe đi”… “ngay khi ở đó thì chê người ta hát toàn nhạc gì đâu”…  Ừ, anh chẳng thích gu nhạc của em, cái nhạc cứ buồn buồn thế nào, ca từ  có khi chẳng thể hiểu nổi. Cái gu Trịnh anh chỉ nghe được vài bài, rồi  khẽ… nhắm mắt.

…Trái tim anh không vết cắt dọc ngang, không một  vết cứa hay sẹo, vài vệt nứt li ti chạy dọc đường rồi rẽ đâu bay biến, có  một con đường lớn chạy ngược vào tim em, rộng lớn, thênh thang,  đầy gió, đôi khi anh thấy cô độc trong chính tình yêu dành cho em. Vì em  ích kỉ quá, mỗi nấc thang em luôn đứng lại thật lâu, dù tay em vẫn chặt  tay anh.

Tay anh rộng, luôn nóng và ấm, dày và đỏ ửng. Bàn tay  em chỉ lọt thỏm rất gọn. Mà… chỉ cần anh nắm tay em, một cái nhẹ nhàng,  tim em rung khẽ, những dây đàn trong tim bắn ra những giọt nước mắt… hạnh  phúc…

.Chỉ cần thế thôi.

Mà khi em giận anh, bàn tay luôn nắm chặt, chặt thành một cái hình  nắm đấm, anh đang giận, nhìn cũng bật cười, rồi [giả bộ] cố hết sức để  mở nắm tay em, em luôn bướng bỉnh, như một giọt nước trên lá sen, chạy  lòng vòng, em sợ có khi nó lọt khỏi lòng chiếc lá nữa… mà lá sen rạch  lòng mình, để thấm nước vào thân, vào tim…

.

Đơn giản và dịu dàng.

Em ngược dòng mình tìm hình ảnh anh trong vắt ở tim em. Em ngược chiều gió tìm anh phía số 144 đợi chờ. Em ngược tất cả để tìm anh, một người ngược em…

Khó khăn, rồi những kì diệu.

anh là chàng trai của những cơn mưa, vì trời sẽ mưa nếu em đánh cá với anh rằng hôm nay mưa hay không, và nếu mưa, em sẽ… cho anh phần quà khuyến mại chẳng hạn. … thế… “đã dặn rồi mà lá cứ reo reo…”… mưa ướt những con đường em và anh đi qua, mưa ướt em. Tay em lại lạnh, lạnh ngắt như chưa từng được quen hơi ấm, dù mưa đã ở xa lắm, phía sau lưng mình…

Em ngốc. Cứ ủ tình yêu lên men trong trái tim mình. Rồi khóc cho vôi vữa… kỉ niệm tít mù, anh không ngoảnh lại, cũng không hối hả cầm tẩy xóa đi sạch sẽ. Anh để nó lẳng lặng lướt qua tim em, anh để nước mắt em lẳng lặng chảy thành dòng, rồi chúng tự khắc nấp vào đâu đó, rồi chúng tự khắc lau khô mình… Anh chỉ chờ em, ở phía trước, ở phía mưa mịt mùng giăng trên đầu ngộp thở, ở phía em tìm anh trong veo ánh mắt, và trong vắt trái tim mình…

Hạnh phúc…

Em ước ao một ngày cầu vồng sau mưa, em ước ao mọi ngày, tay em ấm trong tim anh nồng, em ước được khẽ khàng nép vào vai anh, không phải chỉ để khóc, mà còn mỉm cười… đi hết quãng đường mà ngã ba ngã tư nào cũng có anh, đông tây nam bắc, phía nào cũng có anh, tình yêu không xoay vần nữa, đi hết tình yêu này.

mà… tình yêu theo người ta suốt cả cuộc đời…

mà… tình yêu có theo người ta suốt cả cuộc đời…?

Phiên Nghiên. [chép lại bài ca khoảnh khắc hạnh phúc. bỏ quên. khoảng 2006]