môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai.

Có một bạn comment trên nhà của mình, bảo rằng bạn muốn tìm bài thơ của chị Phạm Thị Ngọc Liên, bài thơ được Phú Quang phổ nhạc,  “Lang thang” – Ngọc Anh hát rất da diết, đẫm ướt những nỗi tình riêng phụ nữ. Nghe qua bài này, mình nhớ đã đọc câu “môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai” rồi, đọc câu có chữ “ngọt” mà chát đau trong lòng. Chị Liên nói đó là bài “Chiều tháng bảy” trong tập “Em muốn giăng tay giữa trời mà hét”. Quả thật, không thể tìm ra được bài này trên net [cũng như nhiều bài khác nữa của chị]. Gia tài nhỏ này, không biết cảm ơn chị thế nào cho hết. Thương quá chừng!

Nghe “Lang thang” – Nhạc: Phú Quang, Lời thơ: Phạm Thị Ngọc Liên ở đây.

Mình type lại bài “Chiều tháng bảy” cho một số bạn tìm lời thơ nhé.

.

Chiều tháng bảy


Lặng im như tình yêu

Sóng vỗ hoài vỗ hoài

Tên anh

bờ cỏ xanh ngàn chờ rung lên điệu nhạc

anh hát cho mình em nghe.

 

Hạ trắng xóa mùa thu

Mưa rơi trên phố

Môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai

Xô em trong gió

đời ngơ ngẩn một vầng trăng.

 

Em đi lang thang lang thang

phố đông bóng hình anh

tương tư giọng nói

khóe mắt nào cay giọt lệ khô

biết anh nơi đâu cho em trao gửi?

 

Em đi lang thang lang thang

Mang một tình yêu tức tửi

Lê theo phố chợ hè đường

Mưa ơi sao không mưa

nỗi đau này ướt đẫm

lấy gì hong khô?

 

Lặng im tiếng không gian ngân nga

dưới chân thầm thì tiếng gọi

anh ở đâu ở đâu

môi hôn nói những gì trên tóc

bỏng cháy lời tình

anh đã cho ai?

 

Em đi lang thang lang thang

Bóng chiều đen trong mắt

Không muốn quay về

sợ phải nhìn anh…

[ PTNL]

.