câu chuyện chiếc áo…

Câu chuyện chiếc áo là câu chuyện thế hệ.

Ngày xưa, người ta thường hay nói, thương nhau cởi áo trao nhau, suy cho cùng thì cởi áo đâu phải là trao áo… mà cởi áo là trao cái khác [cái gì thì tự hiểu], rồi người ta thương nhau hay rình rập cướp áo trộm áo chôm áo của nhau [ vụ án nổi tiếng Áo quên cành sen trong ca dao],… Tất cả cũng bởi chiếc áo. Suy cùng tận, thì cũng bởi thương nhau mà ra…

.Nếu nói thời bây giờ là thời của kỷ lục, cái gì làm ra cũng muốn ghi trong sách kỷ lục lập kỷ lục, thì tui xin ăn theo 1 chút, lần trao áo IEC này là kỷ lục trao nhiều áo nhất, áo xịn nhất, áo trao cho nhiều thế hệ nhất, lễ trao áo hoành tráng nhất, và xúc động nhất. Có nhiều cái nhất là vì lần đầu tiên được làm, có nhiều cái nhất là vì… nó nhất.

.Nguyên tắc đầu tiên của giao việc thành công là người giao việc phải biết bỏ việc. Câu chuyện bỏ việc đau đầu nhiều ngày rồi mình cũng làm được, khi đã có thời gian chuẩn bị tốt cho các bạn, để những anh chị đi trước đủ can đảm buông việc, giao lại cho các bạn làm thì các bạn sẵn sàng hân hoan sung sướng đón nhận làm tròn làm đúng làm hay chứ ko phải là sợ hãi để làm sai làm dối làm ẩu. Mình đã nhìn thấy lửa cháy ngút ngàn trong phòng mỗi lần internal training, mình cũng nhìn thấy quyết tâm của các bạn khi cầm trên tay những plan sắp tới, hay không khí một lòng khi triển khai công tác truyền thông. Ngày đó nếu không có những phút giây giống như vậy, mình không biết sẽ tiếc nuối như thế nào khi trải qua một thời sinh viên tẻ nhạt không trải nghiệm, không niềm đau, không nước mắt không nụ cười, cái gì cũng sẽ nhạt nhạt mà trôi. Các bạn ko biết có đang hạnh phúc với hạnh phúc không?

.Buổi lễ nhỏ mà ấm áp thân thương. Từ chàng ca sỹ Dennis đến cô ca sỹ mới toanh, ko nề âm thanh cùi bắp mà hát mà diễn. Từ ông thầy lừ đừ phải đi chỉnh âm thanh, năn nỉ hội trường, rồi cô bé MC lần đầu run đến… vứt cả MC script, đến cô bé leader nhanh nhẹn mồ hôi vã trán, chị ơi chương trình cắt đi uổng lắm… Từ những gương mặt thân quen đến hơi lạ 1 chút [vì biến mất trong thời gian dài], cũng đều ánh lên 1 nụ cười rất IEC.

Tất cả như một gia đình. Ngôi nhà IEC hiện lên trên clip, khắc đó, trái tim mỗi người ắt hẳn có đập sai đi mấy nhịp, hay ngưng lại mà thổn thức một chút. Những gương mặt tụ về, rồi dựng xây nên một vòng tay lớn, một trái tim lớn. Đó là điều không phải tổ chức nào cũng có, hy vọng mình sẽ còn được tự hào và cảm ơn các bạn thật lâu…

.Mình viết từng testimonial nhỏ về các bạn cẩn thận trong sự quan sát lâu dài. IEC có vài nốt trầm, vì chưa đến lúc nốt trầm bung khung bứt hàng mà vươn giọng. IEC cần tất cả mọi người ở sự nhiệt tình, trung thực, máu lửa và khả năng của các bạn.Vừa đọc qua Note trên FB của 1 bạn, bạn quả thật tránh ánh mắt mình khi lên nhận áo, và cái Note dài đó chân thật đến nỗi mình tin rằng thật sự bạn đã nhận ra con đường đi, giải pháp cho bản thân, chứ ko chỉ là những chữ type ra lúc buồn…

Khi chiếc áo được trao, sự tin tưởng trong mình rất đầy, lần hiếm hoi nó át cả sự lo lắng. Mình tin các bạn sẽ vì sắc áo mà tự hào, mà  phấn đấu, mà ước mơ…  Lần đầu tiên mình khoác lên người chiếc áo đen này, đi vào trường khi chạy chương trình, khi đi hội họp cảm giác ai cũng nhìn mình tò mò [vì lúc đó tổ chức chưa nổi tiếng như bi giờ],  … nó thôi thúc mình luôn muốn làm được nhiều hơn thế!

.Câu chuyện chiếc áo bây giờ tiếp tục là câu chuyện thế hệ. Trao thêm cho các bạn sức mạnh, sức trẻ, dám nghĩ dám làm, chúc các bạn vững vàng và luôn cảm thấy tự hào về ngôi nhà sinh viên bạn đang sống!

* Về IEC: CLB Ý tưởng – Kinh nghiệm [click here]