Hạnh phúc đắng.

.

Đêm vẫn không yên tĩnh như từ bao giờ

Không anh

Mưa vẫn rơi hiu hắt

Thành phố

Ngôi nhà

vẫn buồn như thuở vắng chân qua.

.

Em vẫn là người đàn bà cô đơn

ngửa cổ cười trên quạnh quẽ

tình yêu không phải trò đùa

vẫn trốn tìm trong trái tim mảnh vỡ

buộc lòng ta nhớ quên.

.

Vẫn nấc thang cuối cùng

Ta nhắm mắt đi qua

Nghe tiếng rơi hạnh phúc

ngọt một thời

đắng một thời

thênh thang không giữ nổi niềm vui.

.

Vẫn chập chững bước đầu tiên

một hành trình vòng quanh

chẳng bao giờ kết thúc

em cứ đi hoài

thấp thoáng sau anh…

[Phạm Thị Ngọc Liên]

* cái bóng đắng cho sự thật dối lừa, có hạnh phúc nào không chứa nỗi xót xa?