.Vũng Tàu có em :)

Bạn em tròn xoe mắt rồi lắc đầu, biển nữa hả? Ừ thì vậy! Nếu cho em chọn em vẫn thích chạy ra biển. Ở đó có nắng gió, có khát khao, có sóng vỗ òa, có mưa mù mịt, dù lần nào về em cũng đúa đen như dân chợ trời. Tuyệt vời hơn, mỗi nơi em đến đều có bạn. Bạn làm thổ địa, bạn lăng xăng, bạn thân tình, bạn bỏ việc xếp áo quần xuống cùng em dù trễ đôi ba tiếng… Bất cứ nơi nào em đến, thổ địa của em luôn làm em chùng lòng không muốn đi, thổ địa của em luôn làm em thương nhớ một nơi xa lạ…

một góc Vũng Tàu từ trên cao

.

Vũng Tàu quá quen thuộc với nhiều người. Cách Sài Gòn chỉ hơn trăm cây số và gần 3 tiếng đi xe, người ta sẵn sàng bỏ phố về biển mỗi cuối tuần rời rã. Chỉ có một Vũng Tàu nhưng không phải ai cũng đi Vũng Tàu giống nhau. Vũng Tàu của em lần này là lần nửa chục, mà vẫn còn khám phá nhiều thứ thú vị ngon lành. Lần này em đi đến những nơi hong ai tới, thành ra dòm hình cũng ko biết chụp ở đâu, đi xe đạp nhiều nhất trong chục năm qua [trẹo hông trẹo h*ng]

xe đạp... teen!

Em có một ước ao, là đi hết 63 tỉnh thành, rón rén thưởng thức từng vị ngon ngõ hẻm, nhìn nước mình biêng biếc bao la, nói chuyện với từng con người dù là “chời ơi” hay “răng chi mô rứa”, hiểu thêm tại sao là Nha Trang sao là Mỹ Tho sao gọi Vũng Tàu?! Ước mơ ta nói nhỏ nhoi ghê, hong biết lúc nào mới thực hiện cho xong nữa. Hihi…

.

Em đã ăn gì ở Vũng Tàu nhỉ?

Nhà bạn ở Bến Đình. Ra tới chợ là ta nói than ôi biết bao nhiêu món. Tui ăn bánh canh ngay dưới gánh hàng, bà chủ [đeo vàng đỏ body] luôn tay múc bán, con bé phục vụ hai má xệ mặt quạu đeo chưa từng nở nụ cười, bánh canh bột lọc không quá dai, không cọng nào giống cọng nào, cắn một phát vừa mềm vừa xậc, cắn miếng huyết ngập răng, chả cá chiên thơm phức phừng phực. Mười ngàn một tô ăn xong tui ngồi vừa thở vừa cười, cười cái chị mới bang vô la lớn “Bán con tô bánh canh bốn ngàn”, trời đất, thời này mua bánh canh gì có bốn ngàn bạc vậy trời?

vàng chóe lóe ~_~

.

bánh canh thập cẩm thiếu... giò

Tui với bạn ngẫm suy, về đây mà đi làm hai triệu một tháng cũng phỡn ha. Ừa, mà dưới đây làm gì ra tiền ta, ngoài mấy ngừ giàu càng giàu thêm khách sạn hai ba cái ?!

.Nói tiếp chuyện ăn. Tới canh bún. Cọng bún ngộ, hong có giống SG, so với bánh canh khác cọng bún với nước lèo, tui mê nhất là da heo. Nhớ hồi xưa tô bánh canh trong trường Thủ Khoa Huân năm trăm một ngàn có 1 miếng da heo 1 miếng huyết mà tui ăn tới giờ còn nhớ mùi, nghe là biết liền luôn á… Ui tuổi thơ…

món canh bún ăn với rau muống luộc lên SG tui mới biết đó nghen!

.

Tính thích ăn vặt nên đi đâu cũng ăn món này. Gỏi đu đủ với gỏi cuốn, cá viên chiên có kim chi ở ngoài biển [tham ăn quá ko kịp chụp hình], thêm bò bía ở ngoài quán gốc cây [quán tên gì ko biết có nguyên gốc cây bự tổ bà giữa quán, nửa quán chỉ để chứa… dừa]. Bò bía hai ngàn rưỡi một cuốn bảo đảm miếng lạp xưởng ăn ko bị đứt lưỡi. Haha…

gỏi đu đủ tôm thịt da heo tràn trề

.

”]bò bía [ực ực]

chuối nướng, khoai mì nướng...

.Trong cái đống phèo phối phá lấu chiên này tui chỉ ăn dồi. Mấy ông nhậu có 1 dĩa ta nói mần tới sáng chưa hết chuyện đời.

phá lấu chiên

.Không biết bạn nào đồn xuống Vũng Tàu phải ăn bánh khọt gốc  Vú Sữa, làm tui đi ăn nó đông quá trời. Bạn Vũng Tàu nói ngừ Vũng Tàu ít khi nào ra đây ăn lắm vì mắc mỏ lại chật chội, chỉ có dân xì gòn chui xuống chỗ này thôi. Mà dòm dzô quán toàn khách  du lịch thiệt haha

Chỗ này đổ bánh khọt trên chảo gang, sau mấy giây đóng màng thì xúc bỏ qua chảo chiên, nên bánh khọt mỏng giòn rụm nhưng dầu mỡ hơi nhiều. Gói cái bánh vô rau cải xanh rau xà lách rau thơm, chấm miếng nước mắm đưa dzô miệng làm cái phập. Nhem nhem… con tôm mềm ghê à. Nhưng quán chật, ồn và nóng, vô phải đợi chờ thành ra làm tui mất bớt hứng ăn mất tiu.

bánh khọt

. Lẩu cá đuối bi chừ không còn nhiều như xưa nữa. Cái lẩu trăm rưỡi có chừng 5 cái vây 1 cục xương. Kiu cho em ca trà đá thì quăng cho em dĩa nước mắm, em giận quá nên ăn cũng hong nhiều. Heheh

lẩu cá đuối

. Phần em hân hoan nhất là ốc.

một tỉ con ốc :D

Trời ơi em mê ốc em iu ốc và em phải ăn ốc. Không nhiều thời gian, chỉ kịp ra ngoài Bến Đình kéo cái ghế con ăn ốc ngoài đường. Biết con chem chép Vũng Tàu nhỏ như ri [ngón cái bấm đốt ngón út cái đốt bé xíu đầu tiên của em]. Sò lụa hấp rồi xào rắc hành cháy kiểu này ngon miên man, húp nước thiếu điều ụp mặt vô tô ốc, kiểu này em mới ăn lần đầu, ngon hơn con ốc móng tay này lun á… 20.000 một dĩa nhắc tới nước miếng chảy đầy. Hức…

sò lụa

hai chục ngàn một dĩa

.

ốc móng tay

Thoai nhiêu đó đủ chết rồi, bình chọn cho món ngon nhất và tần số lặp lại nhiều nhất tour này của em là… nước mía. Quyết định zị đi… Iu biển iu biển. Na na na…

nước mía :">

p.s: cái bụng của mình cũng tốt ghê ta ơi!

[phiennghien. tháng chín hai ngàn mười]