hoa sữa vẫn rơi…

.

Hoa sữa vẫn lặng lẽ rơi góc đường tối Sài Gòn. Em nhớ quá…

Em mười tám đã là con bé hay đọc thơ, rồi thèm một lần nhìn thấy hoa sữa trong những vần thơ cũ. Thành phố nhỏ của em toàn phượng rực rỡ và hoàng điệp trải dài những con đường. Điều này càng làm em khát khao có ngày tắm mình trong hương hoa sữa ngát trang thơ.

Em đã đặt chân đến Hà Nội một ngày cuối hạ. Vòng vèo phố cổ, ăn đủ món ngon lành, em xếp đồ trở về miền Nam vẫn thấy lòng thiếu vắng, vì đến thành phố hoa sữa mà không gặp tri âm.


.Vậy đó, em giữ nguyên cảm giác ban sơ háo hức để rồi chạm hương hoa sữa giữa Sài Gòn, giữa thành phố xô bồ khói bụi. Vậy đó, để em cứ thắc mắc hoài sao anh cứ chở em qua con đường vừa hẹp vừa tối, rồi lắc đầu chặt lưỡi ngày này qua ngày khác. Vậy đó, để em có thể ngước nhìn anh ánh mắt trong veo, ngắt cho em cành hoa sữa đầu tiên ngọt ngào…

. Hoa sữa ướp hương vào tóc em, vào áo em, vào tay em nhung nhớ. Cành hoa sữa đầu tiên em để trên bàn qua một đêm thì rũ cành. Nhưng sau này mỗi lần thoáng nghe hương hoa lao xao trên phố, em luôn mỉm cười…

.Bây giờ đến mùa, hoa sữa lại nở trắng cây, vài người nhăn nhó vì ghét, vài người hân hoan vì thương lắm mùi hoa ngây ngây này. Cũng đã hơn ba mùa hoa, tay em vẫn ướp hương đầu, biết cảm ơn người thế nào đây, vì những điều xanh ngăn ngắt nồng thơm người trao. Kỷ niệm với em, dẫu nhỏ nhoi cũng đi theo suốt cả cuộc đời. Bởi thế, những điều đầu tiên càng sâu lắng đắng ngọt trong tim, dù…

dù… hoa sữa vẫn rơi.

[.phiennghien. tháng chín hai ngàn mười]

p.s: hình chùm hoa sữa đầu tiên của em!