bởi em thương những k.h.o.ả.n.g t.r.ố.n.g dài

.Hôm nay khi mở tung chiếc cửa ban công, em ngạc nhiên vô cùng về những khoảng trắng phía bên kia tầm mắt. Vệt sơn miệt mài, những bức tường loang, mấy chiếc ô cửa sổ trống ngoác cười… Lâu rồi em  không ra đứng ở đây, để nhìn thấy khoảng không này thay đổi. Khu chung cư mới phía Tây đang hòan thành,  những buổi chiều của em vì thế mà nhanh đến hơn rất nhiều. Mặt trời của em khuất dài phía sau những lô nhà, rồi sẽ là tổ ấm của ai đó. Em không ra đứng ban công khuya gió nữa, phần vì mưa bão, phần vì em sợ giẫm lên những dấu chân biết bao người để lại nơi đây…

.Bởi em thương những khoảng trống dài, nên em hay lấp mình đi lấp mình đi. Dạo này em kỳ lạ ngô nghê và bản năng. Dầu vậy đôi khi sự nhạt và quên vẫn hằn in lên nếp mắt. Em vù ra đường, tóc rất rối và em rất gấp, vậy mà em cũng dừng lại, lùi xe và lăn một hòn đá chỏng chơ vào lề [lúc này em nhớ một vị lãnh tụ, và khái niệm lãnh tụ…]. Em ngang qua một trại sách lậu, thấy cô bán sách miệt mài đọc một trang gì đó trong quyển rất dày, em giật mình thấy ngẩn ngơ. Ngẩn ngơ chứ…

Từ khi nào em quá thương những phần thuộc về con người, của một ai đó khác, em thương những khoảng trống dài, của một ai đó khác, em thương những nỗi niềm sâu, của một ai đó khác, em thương những nụ cười trẻ con, của một ai đó khác… mà không phải của em. Thành ra em bỏ quên em.

Thành ra em bỏ quên em.

Em không thần tượng một ca sỹ diễn viên nào, như ngày em yêu Christina Aguilera đến cuồng nhiệt [ngoài một đứa bạn đã từng rất thân biết điều này], để có thể ngắm nàng hát, nhìn Marilyn Monroe Christ say mê, nhìn phụ huynh xé toạc poster trên tường mà xót xa, nghe Lady Marmalade lén lút mà tim đập vội. Em đã hết thời đó. Hết trơn hết trọi.

.Em không còn đặc biệt thích một dòng nhạc nào nữa. Vì một Trịnh Công Sơn trong em hằn sau ám ảnh ngả nghiêng. Em không dám nghe lại đã lâu, bây giờ hát một bài Trịnh thấy ca từ không còn như thánh kinh, chỉ trượt qua môi mình, trộn thêm đắng đót kỷ niệm, rót vào micro những dòng âm kỳ dị. Lâu rồi em  không thật sự hát một bài Trịnh nào, đến nỗi phải khóc. Em nghe gì cũng được, không nghe cũng ổn.

Phim ảnh cũng vậy. Thích thú kéo dài như … nấm mối.  Hay đạo phái, chính trường. Em có lần nghĩ sao mình không làm chính khách, haha, bằng cấp như em giờ nhan nhản, em ngặt nỗi không tham vọng với chính trị, những điều em muốn làm đành làm trong sức con con của mình.Em cũng không theo một đạo phái nào. Phải chi có một niềm tin vĩnh hằng cứu rỗi, em chắc bớt cuồng ngông.  Những khoảng trống trong em cứ thế mà dài…

.Em không còn quá ghét những con số. Em phải làm việc với nó. Cũng giống như em không hề thích một số người, nhưng vẫn phải làm. Em sợ điện thoại. Vì em cứ cầm nó huyên thuyên mãi khúc ca nhẹ nhàng, hơi thở cũng phải tự điều chỉnh, rằng em là ai, ở đâu tới, em gọi đến để xin hợp tác hỗ trợ [trắng ra là xin tiền]… Em không phiền lòng về điều đó nữa, chỉ thấy buồn vì người ta đánh giá sinh viên thiển cận quá mà thôi… Em không biết sau này sẽ thế nào, nhưng em tin một điều khi đó, em sẽ có cách đối xử rất khác. Em gộp những khoảng trống đó lại, mỗi cuộc gọi, buông máy, em thấy mình lăn lóc chơi vơi…

.Em thương lắm những khoảng trống dài, là những ngày em đi trời rất mưa, quán cà phê vỉa hè ghế con con thấp thấp. Những khoảnh khắc hiếm hoi trong đời em ngồi tựa vào tường lặng im và khoắng tay vào khói thuốc, em không muốn phá vỡ không gian đó. Em biết ngón trỏ người không cong lại từ lâu, nó không còn tự ôm ấp ủi an vuốt ve  được nữa. Những buổi đó em đã nhìn thấy một người rất khác, trĩu nặng mà trôi

.Em để tiếng nhạc chuông tin nhắn dài. Ai nghe cũng hỏi. Em cười. Vì em sợ ai đó nhắn cho em cái tin mấy chữ “cũng không có gì”, mà em quên điện thoại đâu đó không trả lời, bạn sẽ đợi em. Em đã từng nhiều lần  nhìn thôi miên cái điện thoại, nó vẫn im sững, những khoảng trống đó vô tận là dài. Sự đợi chờ nhiều khi tàn nhẫn, và khinh khi,  giận dỗi khôn nguôi…

.

.Khi em bước chân vào hầm mỏ, đèn xe xúc lật loang loáng sau lưng, đôi chân em trĩu nặng những bùn và bốt, chiếc đèn trên lưng em trì xuống,  em chợt nghĩ người ta sống làm sao tám tiếng ở thế giới này, họ nhìn em và cười. Cái cười hồn nhiên. Em biết mình chỉ cần xoạc bước, thì một khoảng trống để sống cũng không có. Càng vào sâu, những khoảng trống cấp bậc đè trong tim em. Đôi khi của mình, nhưng mình phải phục tùng. Giống trái tim mình, đi đâu cũng không qua nổi, dù nó là của mình…

.

Em lấp mình bằng ngàn ngàn lớp chữ, những dòng tên, những lời hứa vô nghĩa của chục người vừa quen biết, những nụ cười phủi bụi gương mặt em. Người hỏi em sao tự dưng thấy em buồn, buồn dữ lắm luôn dù em vẫn cười chào chuyên nghiệp. Giấu nỗi niềm thành ra một kỹ năng, vì em sử dụng nó dài hạn, nhuần nhuyễn đến độ ăn ngược vào cái nhìn em dành cho bạn. Ai đó cũng thấy em mang một nỗi buồn kỳ lạ, không giải thích, trong khi em vẫn tươi, và tươi.

Hôm qua, em nói với một người bạn là em cuồng yêu và sợ yêu. Em có lần thấy người ta tính ra trong đời chắc hơn 20 năm là ngủ, 10 năm là ăn, 5 năm đi toa lét, mấy năm chỉ để nhớ và yêu… Em ước gì em có thể làm cái sự mấy năm yêu đó cùng một lúc. Rồi thôi. Biết yêu một người là cảm giác tuyệt vời. Nhưng sự tổn thương cũng lắm. Những kẻ nhạy cảm sợ yêu bao nhiêu lại không thể ngăn mình yêu ai đó nhiều bấy nhiêu. Vì thương yêu  thì sẽ chẳng bao giờ mà quên được, chỉ quắt quay với mình vào lúc đơn côi.

Bởi em  thương những khoảng trống dài, nên em biết mai này nếu lỡ có chồng, phải chờ cơm mỗi buổi, em sẽ tự tủi thân chừng nào. Em nhận ra bà nội trợ thích coi TVB và phim Hàn vì nó giết thời gian, khiến người ta chúi mũi vào câu chuyện và quên rằng chồng con chưa về. Những khoảng trống lấp đi, một ngày nào đó đào bới lên thì có cổ vật, người ta nhìn vào trái tim cổ bắt đầu phân tích và tiếc nuối. Chỉ vì không dưỡng nuôi mà phải vùi chôn, sự Sống cũng vì thế mà quên lãng.

.Bạn nói em cần phải để người khác được chiều chuộng em, được vỗ về em, hãy trừ bớt sự độc lập cứng cỏi và cộng vào chút ít yêu cầu. Em cười lắc đầu. Em thế này mà còn đã thương tổn lắm rồi, em mà còn mềm yếu hơn, thì cuộc đời em sẽ thê thảm lắm! Vì nếu em yêu cầu, nhưng không được chiều chuộng thì sự tổn thương tự dưng mà tràn đến. Thôi để em làm cho xong. Mà nhiều lúc em ghét mình thế này lắm, cũng có lúc ước gì em dựa dẫm hơn. Ước cái gì ngộ vậy ta? Vì em cũng có thấy người ta tựa vào nhau rồi mạnh mẽ sống, có phải hơn hẳn những người mạnh mẽ sống rồi lúc rơi cuống quýt không biết tựa vào đâu???

Bởi em thương những khoảng trống dài, nên ghép nối nhiều đoạn note này thành một entry. Điện thoại của em ngập nhiều điều như thế, nhiều điều không thể nào hiểu rõ, không cần ai đọc, không cần ai sẻ chia, em viết chỉ để chờ anh, viết lúc trú những cơn mưa, hay khi thấy chiếc tải hàng gục đầu trước cổng nghĩa trang liệt sỹ… Em biết chỉ có em mà đã phức tạp thế này rồi, thì thế giới gần chục tỷ người này còn rối rắm biết bao nhiêu!

Em nhiều khi thấy mình rơi, dù biết mình mạnh mẽ lắm! Em có sự hồi sinh làm ngạc nhiên lòng người. Nên lúc thấy mình rơi xuống, không màng tới những điều bốn cạnh vuông, dù nó rạch vào tay em tứa máu, thì em vẫn thinh không. Em rất động mà em rất tĩnh. Em ngộ ra được một giản chân. Lúc này, đừng ai đứng trước em mà kể, kỷ niệm à, hay những giải thưởng bạn tự trao cho em, rồi bạn tự tước bỏ như cỏ lá, em không nghe nữa đâu. Sau cùng, người ta chỉ còn lại kinh nghiệm và tình cảm. Kinh nghiệm là những lỗi lầm trong quá khứ. Tình cảm để nhớ về toàn những điều tốt đẹp, dù ngày xưa có bạc nhau đến cỡ nào, nhớ lại cũng chỉ còn vòng tay ấm áp hay một bữa yên. Hãy để em tự nhớ,  tự cười, bạn đừng khơi em hay hoảng sợ em. Em đã quen với đổi dời, nên chắp tay thấy mình nên bội bạc trước, để người còn có một tiếng thơm.

*Bởi em có những ngày bệnh rã rời thân xác, nuốt nghẹn muỗng cháo cô đơn, em trong em òa khóc. Chưa bao giờ em sợ mình sẽ chết đi. Em chỉ sợ mình lọt giữa biển người mà không ai thân thích. Em sợ cảm giác cong chân cuộn vào chăn đếm từng tích tắc canh khuya trôi nhịp nhịp. Em sợ cảm giác mình cuối ngày đã quá mệt mà không thể ngủ. Trần nhà áp chặt vào tim. Trong đầu là những nghĩ suy về bao điều em lựa chọn. Họ có xứng đáng để em nghĩ về hay không? Em thấy tim mình đau thoi thóp. Em biết sự lựa chọn nào cũng mất mát. Em ủi an mình đời đâu bạc đến vậy? Em từng khuyên người cho đi là được nhận về, nhưng cuộc đời cứ cướp khỏi tay em những định nghĩa yêu thương mình từng nâng niu gìn giữ, rồi cười sằng sặc vào mặt em. Có một em điên, lặng im lâu ngày bắt đầu cuồng loạn. Em không cần phải làm hài lòng ai nữa, em không cần phải ép mình trách nhiệm với những tình cảm của mình nữa. Vì rồi cũng đổ ra biển mà thôi…

“Lộng giả thành chân”. Ừ thì trăng nơi đáy giếng. Đầy sẽ tràn. Em thì quen làm tạp vụ lao công dọn dẹp trái tim mình, cứ tràn ứ đi. Cái gì cũng có những giới hạn. Em tin mình đi tới biên giới rồi. Đường đã rất xa. Em đã kiệt sức. Em đã cố gắng. Mọi thứ em đã trút hết tim mình ra mà sống, mà đốt cháy.Nên em không còn tiếc nuối nữa…

Em từ lâu không ghét người đáng ghét, chỉ thấy buồn cười. Thấy mình lo lắng cho cảm xúc của người khác nhiều quá, thành ra bỏ quên mình. Em quên mất mình cũng có những khoảng trống dài, em chỉ nối nó lại và nói rằng dối rằng nó đang rất ý nghĩa bằng nhiều cách. Em à, đã đủ. Em phải nhìn thấy mình đánh rơi điều gì chứ? Đã bao lần sông nào cũng đổ ra biển, mà em cứ thương hoài vun hoài trồng hoài rồi đau hoài…

.

những khoảng trống dài, bởi em còn chưa biết thương em…

.

[ gom hết chữ lại, vụn vặt, tủn mủn, không chỉ về tình yêu, đó là cuộc sống em, không cần ai kiên nhẫn đọc entry này, em ghi lại để nhắc nhớ mình. Đêm nay là  rằm, mà khoảng trống của em với nàng trăng không thể nào bì được với tất cả khoảng trống bên trên em có. Thấy mình chơi vơi trong tim, nhưng đầy đặn trong lòng . Em tựa mình vào những gì đã trải, biết sẽ làm gì cho phải với em…]

.[em.tháng tám hai ngàn mười]