hoài xa…

.Tui  đến dòng sông Hoài một ngày mưa lất phất. Từng đọc về Hoài trong rất nhiều tài liệu, truyện ký dính dáng Hội An, đã nuôi một Hoài trong lòng phải thơ lắm, tình lắm! Hồi xưa có thời đọc truyện Cấn Vân Khánh, chả biết sao thích mấy cô tên Hoài. Cứ xa xăm lãng đãng thế nào…

.Vậy rồi cũng tới  Hoài. Quyết định lần này lỡ hẹn với  Non Nước [ ừa thì sự lựa chọn nào cũng mất mát mà]. Muốn nhìn Hoài một cái, kiểu người ta muốn liếc người yêu thư từ lâu năm mail miếc đã từng điện thoại cũng lắm, muốn liếc một cái thôi cho thỏa lòng tưởng tượng.

Khi cô bé người Đà Nẵng chỉ tay chị ơi bên kia sông Hoài. Những lấp lánh đèn lồng dạt trượt trong ánh mắt tui. Trôi xa hơn hàng mi mắt trố của tui là một Hoài. Nhếch nhác. Rách rưới. Lâu không tắm. Da nàng nâu ngăm. Ánh mắt nàng chắc buồn, buồn dữ lắm! Ai đã làm gì nàng thế này? Hoài ơi… Tui chững lại vài giây, thấy mình bội bạc ngay. Ra là mình cũng phàm, cũng thường, cũng tục. Thấy người ta không như tưởng nhớ thì quay ngoắt giận dữ, dỗi hờn khó chịu.

Những hàng đèn lồng vẫn đong đưa. Những ngôi nhà cổ nhỏ nhắn vẫn nép mình cúi mặt. Phố cổ là đây. Các ngôi nhà đều được trưng dụng để bán hàng, quần áo, lụa là, giày dép. Các cô nương, nhóc tì nói tiếng anh chan chát, nhìn khách Ta bằng nửa rèm mi, nhìn khác Tây đon đả. Tui cúi mặt cắn môi đi rất chậm. Tui ngẩn ngơ. Tui hờn giận. Thì ra có lần tui thương nhớ nơi này, là nơi không có. Chùa Cầu ám khói rưng rức tháng năm trôi. Có ai nhớ trong đó thờ ông Thần gì? Trấn nơi này làm sao mà 2 chàng security bên ngoài mặt mày còn bặm trợn, quạu đeo hơn ông Thần.

Phố cổ hẹp, những bàn chân tui rất khẽ. Cửa sổ trên cùng giàn dây leo mở hờ, nhìn xuống thấy chữ “nhà cổ tham quan miễn phí”. Ôi Hội An… Khi phố cổ bắt đầu lên đèn thì trời mưa dữ.

Rát mặt.

Tui về. Bặm môi. Còn hờn dỗi lắm!

Hoài. Hoài ơi…

.

[phiennghien. hội an. tháng tám hai ngàn mười]