ước gì chưa phải mùa xuân…

Nàng của những ngày bão giông không mùa xa xôi ngàn cánh tay ký ức.

Nàng neo một chiếc lọ trong tim. Trong đó là gì, không một ai được biết. Nàng đã đóng tất cả thật chặt, cố gắng quên những điều đã từng lựa chọn. Đôi khi người ta cảm thấy thứ nàng mang theo ngày một nặng hơn, dù mắt nàng trong veo, miệng nàng cười khô héo, và đôi chân nàng thong dong. Quả thật, những lúc nhẹ tựa lông hồng cũng là những lúc lòng nàng đau đáu…

.

Nàng của những ngày mùa hạ.

Cháy bừng. Mê mải. Say sưa. Nàng gom hết nắng cháy trên đầu đốt ngọn lửa trong tay, hy vọng nó trường sinh đến ngày tự nàng, chỉ có nàng mới làm nó tiệt diệt. Chỉ có nàng. Không một ai có thể. Nàng chất ngất gom mây của trời cao vút mà đan áo. Nàng đợi cái se lạnh của mùa thu. Nàng sẽ đợi. Một nụ cười hé nhẹ, mùa hè năm nào cũng rực rỡ như nhau, mà nụ cười của nàng dường như đang hằn thêm dấu nắng…

.

Thu rất trong.

Nàng cúi nhặt một cành khô vẽ lên nền trời  trái tim vô hình trong vắt. Vài chú chim lạc bầy xoạc cánh chơi vơi. Rêu rao đời mình, nàng hát mấy câu thơm phức nồng nàn mùi tình yêu đã chín từ lâu. Bờ vai tròn vẫn chờ một vần thơ. Chở che nàng đi. Tấm áo mỏng nàng đan phất phơ trời chiều, rớt rơi một vầng trăng, ánh sáng tầm tã rót vào tim nàng sự hẹn thề cắt buốt…

.

Đông nghẹn.

Má nàng nóng sực trong ngày sinh nhật, không phải vì nụ hôn ai đó vô tình bỏ quên mà vì cơn bệnh dài chấp chới. Những đợi chờ quá lâu bỗng trở thành thói quen vô nghĩa. Có ai nhớ đến nàng không? Ai đó vuốt tóc nàng đi. Nhìn xoáy nàng đi. Vòng tay qua tấm lưng nhỏ của nàng đi. Hay đơn giản chỉ là cười với nàng, để nàng biết rằng mình tỉnh táo, để nàng bác bỏ người đời cười ngạo, rằng nàng đang tỉnh táo. [Nàng không dám mơ một nụ hôn, vì có thể nàng sẽ thức giấc mất!]. Ai đó hãy đốt cánh rừng đi, để nàng nhìn dòng khói cay mắt biết rằng có người đang nhìn nàng ròng rã đan tóc đợi ngày xuân…

.

.

.

.

những cánh rừng vẫn ngút mắt.xanh!

.

.

Vậy là xuân.

Những cánh én bay về, lòng nàng ngập rượi gió se. Ánh mắt đọc ánh mắt. Cánh đào hôn má thắm phai. Cỏ tươi vuốt chân trần. Tóc nàng thơm mùi phương xa, vì ai đó đang ôm lấy nàng. Một ai đó đã trả lại tất cả những gì nàng chờ đợi? Đã xuân đất trời. Đã nửa chừng xuân kiếp người. Nàng chưa muốn tự tay mình giết chết những giấc mơ xuân. Gào vang. Gào vang. Gào vang.

Nàng điên.

Nàng điên.

. Gom hết gió, gom hết trăng, gom hết thu, gom hết đông, nàng vứt vào chiếc lọ rồi đóng chặt. Ước gì, ước gì… chưa bao giờ là xuân. Vì xuân tới mà mùa trong nàng càng khắc khoải. Hay vì trong nàng khắc khoải mà xuân tới vẫn không nguôi? Hay vì trong nàng đợi chờ thành ra mùa xuân hóa thành ảo vọng? Không thể nào. Vì hơi ấm là thật bờ môi là thật bàn tay là thật ánh mắt là thật thương yêu là thật nhớ nhung là thật… Chỉ có mùa xuân, là không!

Ước gì nàng, chưa phải mùa xuân.

Ước gì mùa, chưa phải là xuân.

Ước gì…

Nàng điên.

[phiennghien]