Một ngày không như mọi ngày…

Thành phố buổi sáng chưa có nắng

Mù sương em nhớ anh

người người từng hàng đi như rước lễ

em trôi theo về phía mặt trời.


Thành phố buổi trưa sợi nắng buồn ngủ

rơi trên tóc em nhớ anh

ly thủy tinh nói lời vỗ về

màu si rô ngọt lịm

môi em thơm ấm dịu môi người.


Thành phố buổi chiều cơn mưa đuổi nắng

ướt đẫm bờ vai mềm em nhớ anh

những chiếc lá gọi nhau trên đường

bờ hè nhà ai từng đôi quấn quýt

vòng bánh xe quay miên man…


Thành phố buổi tối nắng im lìm trong cây

dịu dàng điệu nhạc buồn em nhớ anh

ngẩn ngơ đong đưa nhịp võng

anh ở đâu anh như giọt nắng

tháng chạp lười chưa về

em mãi ngóng nơi xa.


Thành phố một ngày không như mọi ngày

em nhớ anh hai mươi bốn tiếng

thời gian bĩu môi cười

trái tim giễu cợt

những hoa hồng uể oải tỏa hương

yêu…

[Phạm Thị Ngọc Liên]

.

Rất nhiều bài của chị ko thể tìm trên internet. Và rất nhiều chữ nằm hẳn trong tim ai đó đã từng đọc qua, dẫu chỉ một lần, tưởng như tác giả đặc biệt viết riêng cho…