.đành rằng giông bão

“Em sẽ học cách yêu của cỏ

Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng.

Hễ trời vừa rớt hạt là trên Facebook lại ngập status tâm trạng. Người ta có vẻ ưa mưa hơn nắng. Những khó chịu dồn lại hanh hao trên vòm trời cao ngắt xanh chói chang ngày nắng. Người ta chờ mưa mòn mỏi, rồi rưng rưng bày tỏ. Dẫu ai cũng biết rằng sau những bão giông đó thì đời mình cũng chẳng ráo tạnh đi là mấy. Mà cứ nương tựa vào mưa để tương tư, để ngọt ngào…

.

Hôm nay em chống cằm ngồi nghe mưa gầm gừ ngoài kia. Ô cửa kính loang nước rung lên sợ hãi  mỗi khi sấm sét nổ ngang vòm trời. Từng vệt đèn vàng bắn tung tóe khi chiếc taxi chạy ngang qua. Em chợt nghĩ đến những người từng lụng thụng chui vô cuộc đời mình, lụng thụng là tại vì cùng chui vào một cái áo mưa bùng nhùng nào đó, trong một cơn mưa vô tình nào đó, rúc rích cười, hồn nhiên nói, và thanh thản khóc…

.

Em bật cười vì nhớ quá đỗi. Em có một nụ hôn  trú mưa y như trong phim, có vòng tay ôm chặt ấm áp y như trong phim,  có những lời thì thầm dễ thương y như trong phim… Gần đây em bận bực bội với mưa ướt tóc dơ quần áo trễ giờ hẹn… nên không nhìn ra mình cộc cằn với mưa quá đỗi. Hôm nay em có hẳn hơn tiếng đồng hồ hẳn hòi để nhớ.

Sau tất cả và trong tất cả, em chỉ nhớ về những điều ngọt ngào hạnh phúc, dù đó là ai, và từng làm cho em đau đớn thế nào. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ giữ lại cho mình chút thiết tha gió cuốn. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ xin giữ lại cho mình chút hơi ấm len lén bàn tay tê tím. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ giữ lại cho mình chút hoang tàn với ước mơ tái thiết. Đành rằng giông bão, nhưng em xin được quên những tấy sưng, để gom góp cho tình yêu vẫn sống.

.


.Em. Đôi khi thấy hạnh phúc với trí nhớ tồi tệ của mình. Từng mùa mưa chảy trôi, em thả từng bóng bay ký ức bay mãi vào vùng trời của người khác. Những chiếc bóng bay sặc sỡ đầy chữ làm ai đó nhặt được đều phiền muộn bâng khuâng [thay vì em].

thành ra, đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin của em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong tim mướt xanh của mình.

.

Phiên Nghiên. tháng bảy hai ngàn mười