nồng nàn em gọi mùa qua…

.Anh, hãy hôn em nơi đây, nơi con đường của anh vẫn tràn ánh sáng đèn vàng, một màu vàng dịu dàng mà nhức nhối. Ngập trong mắt em là mưa. Ngập trong tim em là da diết nhớ. Em khua tay chỉ chạm leng keng nỗi buồn của mình. Góp nhặt hết tháng năm qua, em đâu còn gì khác, nhưng dốc ngược rỗng tim em biết mình sẽ không là mình nữa. Nên đêm nay, khi mùi dạ lý hương rũ giọt ướm lên tóc em thì thầm những nụ hôn ban sơ chạm vào môi em, em biết vẫn tỉnh táo trong cơn hôn mê sâu của trái tim mình…

.Anh, hãy để em cảm thấy mình đang ấm áp. Đánh thức những rung cảm sâu xa, thấy mình vẫn còn nồng nàn lắm. Thi thoảng em có trách móc mình bội bạc với tình yêu quá, nhưng đâu phải. Những ngày qua, em sống trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, em sống trong những dòng an nhiên chảy êm đềm bên dòng thời gian mải miết, em sống hạnh phúc trong những nghĩ suy thẳng thắn cuồng nộ, em phơi bày tất cả chỉ để hiểu trái tim không ngoan của mình hơn. Khao khát của em ngày một cháy, cháy như rừng mùa hạn bén lửa, mà anh thì nồng nàn đâu đó ở lúc ban sơ…

.Em cứ gọi mùa về, trên cánh tay mình mùi hoa hồng còn vương, và dòng tóc em còn gài một hoa dã quỳ rực rỡ. Anh nhớ lời hứa hôm nào không? Ứa trên tay em là những hẹn thề chiều cũ. Em thì cứ lội ngược dòng, còn anh không thể nào hiểu nổi nỗi đau em! Nên em cứ nồng nàn một mình, gìn giữ vàng son một mình, hạnh phúc một mình thôi anh ạ!

.Anh không biết cảm giác này đâu. Khi người ta chạy rất xa, không dám nhìn lại vì sợ những nứt vỡ. Khi người ta không dám quyết định điều gì vì sợ sự sai lầm đeo bám, hay sự sụp đổ và sự bắt đầu. Khi người ta kềm giữ tim mình thôi đau đớn trước một khúc nhạc trỗi dậy bâng quơ. Hay cảm giác bó gối nhìn mưa thả từng giọt dài trong tay mình, từng kẽ tay em dù khít khao đến mấy cũng trơn tuột mà thôi. Giống như cách em yêu, nắm giữ và rơi…

.Em đâu trách móc gì, chỉ thấy mình lạc lõng và đơn điệu trong những thứ mình đã ước mơ. Em có khóc, nhưng chỉ một ít thôi, vì nhớ.

Em nhớ, nhớ em mùa cũ đã nồng nàn hơn tất cả em của hơn ba trăm ngày qua cộng lại. Em khóc, em khóc mùa em đã nồng nàn trôi xa, khi mà em không biết tìm đâu đây, khi ba trăm ngày tới đâu chỉ là thời gian em sống… Đó là tuổi xuân em!

.

đó là tuổi xuân em, anh ạ!

.

[tháng sáu hai ngàn mười rồi anh biết không anh… phiennghien]