dang dở tình tang…

Con nhỏ có một bến sông đục ngầu phù sa, lục bình tím tím lúc neo bờ dại dột lúc lững thững trôi theo dòng nước. Xa xa cá quẫy đuôi tách tách ngoài kia hí hởn lắm,  lìm kìm mũi nhọn cứ vờn quanh chân nhỏ đong đưa thả xuống. Con nhỏ khoái mùa nước nổi, tại lúc đó hay có người rủ ra bến sông ngắm lục bình trôi.

Người dỏng cao, con trai miền Tây mà nước da trắng bóc, miệng cười có duyên hết biết. Anh hay chạy theo con nhỏ từ lúc nào không nhớ, chỉ thấymấy mùa nước lên rồi mà tiếng cười của anh còn giòn rụm phía sau lưng. Tóc con nhỏ khô hanh nắng, dòng tóc mà anh hay chụm tay chải chải khi ngồi ngoài bến sông, biểu chớ anh muốn chải tóc cho em tới lúc nó  trắng như mình con cá quẫy, con nhỏ đỏ mặt chạy xuống dốc cầu thang dài, đưa tay cạo mấy lớp rêu trên đá, nhớ má nói tình yêu nào cũng đóng lớp thời gian mà ngủ quên thôi. Mà ai nói yêu mình đâu, con nhỏ toàn suy diễn… Lúc đó chân con nhỏ dài đụng mép nước, bậc thứ tư từ dưới lên bằng hớn trơn thiệt là trơn.

Những ngày ễnh ương kêu ộp oạp ngoài bến, mưa rỉ rả rơi hoài. Hai đứa hay chạy vù ra ngoài đường vắng. Thì tại đi giờ này không ai nhìn ra ai. Thành phố quen nhau khắp mặt. Con nhỏ không muốn ai thấy mình thế này. Thế này là cười lỏn lẻn, là má phúng phính hồng, là tóc lắc lắc trên vai thẹn thùng, là cái tựa đầu nhẹ trên lưng anh, đầy mùi cỏ, là lúc nhỏ biết hong có nhìn thấy ai ngoài đường nữa…

Cái lần người ta cầm tay nhỏ ngoài bến sông, gió phần phật gió, lục bình bực bội trôi nhặng xị ngoài kia. Tóc con nhỏ rối nùi, mắt con nhỏ ướt ướt, tay con nhỏ lạnh ngắt run. “Hay tui thương em được hong?”.  Con nhỏ đỏ mặt lắc đầu. “Vậy tui thương em nghen!”. Người gì đâu kỳ, thương thì thương người ta đâu có cấm, nhỏ chờ hoài hong thấy hỏi “Có thương tui hong?” để quay qua ôm đại một cái cho trọn bộ phim. Người ta cứ cầm tay hoài, lâu lâu hát mấy câu hò ơ xuồng anh xuống bãi rồi chiều về mây bay, mặt hạnh phúc lắm, phim này chiếu tới tối, hai đứa ngồi ngay đơ tê người thì kết thúc… Lục bình kết nùi giữa sông, chắc cũng còn bực bội!

.Phim đó chiếu hoài chỉ thay cảnh trí, lúc thì trước cổng trường, lúc trong sân banh anh đi đá buổi chiều, lúc trong quán cà phê trên bàn dựng hai ly đen thui đắng nghét… Vậy đó, cũng hong hỏi thêm câu nào, chỉ lẳng lặng thương nhau chăm sóc nhau thầm lặng mấy mùa nước trôi

Bẵng dài dòng chảy, con nhỏ lớn bộn hơn nhiều. Người ta đi xa quá trời. Con nhỏ chỉ biết là người ta đi xa, đâu thể tưởng tượng nổi là xa cỡ nào. Hồi trước khoảng cách hai nhà ở thành phố này nhỏ đã than xa xôi. Bây giờ cách nửa vòng trái đất, là con nhỏ nghe vậy, chứ cũng không hình dung nổi. Từ ngày người đi, con nhỏ tránh đường ra bến sông, lục bình tím buồn hiu hắt. Nước vẫn lên đều đặn từng con trăng, con nhỏ bớt khóc rồi, thấy lòng mình cũng đóng rêu lớp lớp…

.

Có những  dòng trôi không bao giờ chảy về nữa. Lục bình cụm này có giống cụm hôm qua? Hoa tím mỏng tang quay quay giữa dòng vẫy chào con nhỏ, kiểu như hỏi “Ê đóng phim mới chưa bà nội? Phim cũ chán quá trời mà lâu quá tui cũng hong coi!”. Con nhỏ buồn thiu thọt chân xuống nước, bữa nay dài tới bậc thứ 3 rồi. Con nhỏ khóc rấm rứt chiều đó nát cánh lục bình. Rồi thôi…

Có những dòng trôi không bao giờ chảy về nữa, mãi mãi…

[ Phiên Nghiên tháng năm hai ngàn mười ]