.Cuối mùa

Cuối mùa
Em rút nỗi đau từ tình yêu đã mất
Kéo sợi
Đan áo cho anh…

Áo em đan
Cái nào cũng rộng
bởi nỗi đau
dài đến không cùng!

Cuối mùa
Thơ em viết mông lung
Bảng lảng
Như nụ hôn đầu ngơ ngác
Trót đa mang
Nên nhận về bất trắc
Gom mảnh vỡ đợi chờ…

cuối mùa
mưa…

<Phúc Quyên>
————–

Có cái gì thương và lạnh! Dù cô ấy đang đan áo. Tại sao lại rút sợi từ những nỗi đau, đau quá! Có lẽ cô đã đan cho người ấy hàng trăm caí aó từ những sợi này?! “dài đến không cùng” là những nỗi đau, là những tấm len nước mắt! trót đa mang… ư`… nên chỉ biết nhận về mình những điều sau cùng, ko thuộc về tình yêu mà thôi!
.
“đa mang nhiều nên cứ mãi trắng tay”
.

cuối mùa rồi! lại mưa!

anh có áo hay ko?