trở về sau cơn mưa

Rồi nỗi buồn cũng tự nó gọi tên

Loay hoay với màn mưa làm chi em,
Chỉ càng thêm lạc lối
Chỉ càng thêm lẻ loi
Những giọt nước mắt không bao dung
Chúng ích kỉ để sẻ chia cho em tiếng huýt sáo bình yên rộn rã
Rồi chỉ có tiếng em tự gọi tên mình
Thành phố nghiêng vai cho cơn mưa chảy về một phía – phía khát mưa
Em đuổi theo cơn khát
Cố nghiêng mình để giọt nước mắt tràn về đuôi mắt
Chiếc lá buông mình theo một điệu gió cũng nghiêng nghiêng
Hóa thân vào giấc mơ sâu thành chiếc gậy hồi sinh
Cứu rỗi những bước chân mưa già nua và em tập tễnh
Trở về sau cơn mưa
Em biết cười mim mím với loài hoa đất vừa thức giấc
Sữa trời lại nuôi những bước em đi, những giấc mãi còn thao thức
Hoa chua me lấp ló vàng đâu đó góc phố mưa…

[LÃM DU]

***

em nghiêng về phía anh…

em khát mưa quá chừng!