bịt tai lại và nghe mình hát…



.Ngoài khoảng trời êm ả đêm nay của nàng [cũng như mọi khi] là phần phật gió, ừ thì cũng lâu rồi mới trả lại cho mình cảm giác này, lại gieo vào lòng những bâng khuâng rất dịu dàng, những thắc mắc vẫn ngớ ngẩn[cũng như mọi khi]. Nàng xoa cái đốt u bầm bầm sau gáy, dưới tóc nàng thơm là một nỗi đau bất chợt. Thì một sáng tỉnh dậy, chợt thấy mình đau.

.

Và bên trái u uẩn một niềm khuất dấu. Gần tám mươi ngày giấc ngủ của nàng tròn trịa như vành khăn. Nàng đã ngơ ngác sáng nay khi lại thấy mình đang khóc. Vì một sự ra đi của ai nàng không hề nhớ nổi. Dự cảm nổi loạn trong lòng dâng lên. Và kềm giữ từ phía ai đó cũng kiên nhẫn như ong mật. Nàng mím môi nhấm từng giây giữ từng nét cười hôn từng ánh mắt. Rồi nàng sẽ làm một điều gì đó “động trời động đất” hay sẽ “xảy ra nguy biến”? Những khi thấy bỗng tha thiết yêu và da diết nhớ là sau đó có mưa giông. Nàng tự cho phép mình làm chủ thiên cơ.

.

Chưa bao giờ cần sự thay đổi nào. Bởi vì nàng là nàng thôi. Hết thảy đều nói cùng một câu như thế. Nàng thì an nhiên tin tưởng. Một ngày nào đời chém cho một nhát dao vào tim sâu hoắm, nàng tin đó là lời nói dối. Luôn âu lo về một sự hòa hợp khiên cưỡng, có lẽ nào không? Nàng luôn sợ sự đổ sụp của những thói quen, sự hẫng hụt sẽ bàng hoàng xa xót và dư chấn sẽ lan dài. Nàng đi tìm những vết nứt…

.

Có bao giờ Người bịt tai lại và nghe mình hát?

Giữa khuya lồng lộng trời dằng dặc bóng đêm?

Không có chút tạp âm nào. Đêm tĩnh như trang sách thiền. Khẽ cất tiếng ca, động như nét mực vấy rớt lạc lõng, rồi đặc quánh. Tiếng mình nghe như tiếng ai đó lạ và xa. Từng tiếng gió rít dài trong đầu loanh quanh, giọng ngân không vang, và đường ra chỉ … mono làm nàng thích thú.  Cảm giác nuông chiều bản thân đầy ắp. Chỉ có hơi gió vọng và tiếng hát, không khóc nhé, và tuyệt nhiên không nghĩ nữa. Thường những khi thế này, nàng nhắm mắt mới cảm và sống trong dòng nhạc chảy. Say mê. Say mê. Say mê. Lại nhấm nháp lắc lư…

.

Lúc nàng đứng ở đây, có một người đang ngủ say, có ai đó đang cặm cụi với những con số, có người đang làm quần quật nơi xa, có người đang nói chuyện  chợ búa, có người lại đang khóc… Muôn người có ai đang bịt tai lại và nghe mình hát như nàng không?

.Trong đời, có mấy lần bịt tai tri kỷ và cùng hát một bài ca nhắm mắt?


[ Hôm nay đã nghĩ rất nhiều về sự ra-đi-không-lối-về của mình, nàng thấy chỉ có thể để lại cho đời một trái tim ngan ngát thương yêu... ]

Phiên Nghiên . 08052010

.