.không tin chữ “nhớ”

Em không tin chữ “nhớ” nếu nó chỉ đứng với “em”, em luôn dị ứng với những câu thiếu vắng mất chủ ngữ, vì nó khập khiễng, đổ nghiêng về phía sau, và rất là không thành thật.

.Em thiệt là khó tánh phải hong? Em chỉ thấy mình hơi ngoa ngoắt với mình thôi. Ai đó mà nói “Nhớ em quá!” em sẽ cười khì khì, thằng nói dóc hong chớp mắt, tại với em câu đó dễ nói hơn câu “Anh nhớ em quá!” một tỷ lần.[con nhỏ cười khẩy một cái ]

.Ngày trước có người tặng cả một khoảng trời public chữ “Nhớ” cho em. Em giờ nghĩ lại có hơi chạnh lòng một chút xíu xiu, tại chắc người ta quên mất tiêu rồi [vu vơ vớ vẩn]. Lâu lắc rồi bỏ quên là phải. Nhưng em còn nhớ mấy câu trong đó. [ “…thì nhớ gắn liền với từ thương mà”] Topic một chữ “Nhớ…” làm tựa đề mà xôn xao. Ừa thà như vậy, đừng nói vị ngữ, hoặc phải có chủ ngữ. [Con nhỏ khó tánh trần ai luôn.]

. Vậy đó,  lục hộp mail ra, có vài thư mục quét quét đem ra cười cười. Hồi trước thiệt là ngớ ngẩn. [mà nói chớ con nhỏ ngớ ngẩn dễ thương]. Cuốn sổ xanh bung khóa, một trăm từ nhớ hơn. Sao hồi xưa có thể cặm cụi ghi lại nhớ từng ngày bước qua nhớ từng đêm hay vậy trời? [ lúc đó tình yêu của con nhỏ giống như đèn đường chỉ chờ ngày đổ qua đêm để bừng sáng, chờ mong kéo với nhớ nhung dài dằng dặc!]

.Ta nói “nhớ một người là nhớ cả trần gian“. Cái chữ “nhớ” bây giờ thi thoảng có người nói em đâu có tin, tại hong ai biết tánh kỳ quặc quánh giá cái chủ ngữ nặng như ri, như ri nè [ con nhỏ xòe tay 5 ngón chụm lại múa may trước mặt]. Mà em cũng sợ, ai nhắn nói đang nhớ em quá chắc ngày mai sẽ chạy kiếm  em nhe răng cười làm dùm cái này coi [con nhỏ nhăn mặt như khỉ ăn ớt thà đừng nhớ tui cho rồi, nghen, nghen!]

.

Chữ “nhớ” tình cảm lắm nha! Mà phải rõ ràng rành  rẽ là ai đang nhớ ai, ai thiệt sự đang nhớ ai. 2 chữ động từ + vị ngữ nó chông chênh lắm [con nhỏ chao đảo như say sóng]. 2 chữ nó không xôn xao gì hết, cụt lủn, mất hứng, bốc đồng và bất chợt. Thêm chủ ngữ vô một cái ha nó vững chải gì đâu, thấy thương gì đâu.

. Mà khi trải được nỗi nhớ với vị ngữ thì chủ ngữ  sẽ thêm nhớ [con nhỏ cười]

. Mà cảm giác nhớ một ai đó [khi đang thương yêu] thiệt là hạnh phúc, thiệt là chộn rộn, thiệt là những khoảnh khắc đáng quý.

. Mà cảm giác nhớ một ai đó muôn trùng xưa [ khi biệt thương yêu] đôi khi hoang mang, xót xa, và trống trải. [con nhỏ muốn rớt nước mắt hoài ]

. Mà thiệt sự  [con nhỏ] đang nhớ [quá trời người].

03052010. PN