thành phố xôn xao

Em vừa trở về thành phố của mình.

Thành phố lạ như cô bé con vụt lớn. Sau vụ rước hoa hậu về cồn Thới Sơn bất thành, lễ hội 330 năm Mỹ Tho Đại phố nô nức lòng em, người ta đang rình rang chuẩn bị cho Festival Trái cây lần đầu tiên. Con rồng ngoác miệng cười nằm nghênh ngang ở đường Hùng Vương làm người ta thấy có điều gì đó kỳ lạ. Thành phố mình từ bao giờ nhộp nhịp dữ , người đi lại đã biết kẹt xe, đã thấy hàng hàng biển số xe lạ hoắc chưa bao giờ xuất hiện trên những cung đường, ăn trộm oanh tạc khắp thành phố, người ta đã biết khóa cửa  mấy lớp rào. Em lại ngơ ngác đứng trước cổng cung Văn hóa thiếu nhi, tàu lượn ì ạch chạy ồn ã trên đầu nhắc nhở rằng cũng cũ. Nhưng mấy cô nàng PG váy ngắn của Mobifone làm em hơi xốn xang. Đã có nhiều đổi thay ngọt ngào, thiếu nữ quê mùa đã biết quánh phấn tha son, nhưng vẫn cài lên tóc mình nhánh hoa dại mùa lăng lắc.

.

Khi người đi đường tạt nhanh vào lề, nhường thênh thang cho xe cấp cứu ráo riết phía sau, em bỗng mỉm cười anh ạ! Tháng năm qua, em từ lâu không nhìn thấy cảnh này nữa. Khi thấy một cô bé vén tà áo dài trắng nhẹ nhàng đặt lên yên xe đạp, rồi bông mây bồng bềnh trôi trên phố, nụ cười tươi hơn nắng, làn da giòn giã nâu, ừ thì gái miền Tây,ừ thì lúc đó em chỉ ước mình đang cầm cái “máy bắn tỉa” mà lưu giữ nụ cười hồn nhiên đó. Ngày xưa phải chi có ai bắt được khoảnh khắc đó cho em…

.

Thành phố bây giờ anh sẽ không nhận ra đâu. Người ta đã nối dài những nơi hẻo lánh, vì dân đông. Người ta đã gỡ bỏ vài ba thứ, vì phát triển. Quán hủ tíu Thú-y bây giờ em bước vô buồn muốn khóc, vì bà chủ già nghỉ bán vì bệnh tật. Quá Phở gần bên cũng đóng cửa then cài. Quán Hoành thánh em ăn suốt mười mấy năm đi học cũng ngẩn ngơ dẹp tiệm… May hồn còn Cơm Cây Me, còn hủ tíu xương NDC, còn gỏi Mỹ Tho, bánh bèo chợ, còn hủ tíu sa-té giàu qua’ xá giàu… Nhưng cô Năm dì Chín thím Bảy… bi giờ lụm cụm hết ráo.

Tự nhiên thấy mình già ghê ta ơi!

.

Hồi chiều ngồi đưa võng trước hè, mẹ dòm lâu lắc rồi biểu kiểu gì cũng phải hai tám lấy chồng, con gái lè lưỡi lắc đầu. Sao con thấy chị T., má 5, bác H…. khổ quá chừng. Em hong có ham, dòm qua dòm lại thấy trần thân cơ cực, hong hẳn tại phụ nữ cam chịu. Em nhứt định phải lấy ông chồng tư tưởng tiến bộ, để dẫn về thành phố còn chỉ trỏ, hồi xưa ở chỗ này, em có hẹn với người yêu mà em cho người yêu leo cây đó nghen, …nghĩa là bắt ngừ  yêu leo lên cây hái chùm bông tím cho em em mới chịu, nói xong dòm qua thấy ông chồng cười cười lắc đầu, hun chụt một phát lên má em, thì em hẳn an lòng …

.ừa, tại thành phố của em, chuyện kể hoài hong hết…